chỉ muốn làm ông xã của em

Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em. Khi nhận được một chút quan tâm từ đàn ông phụ nữ thường ngây thơ nghĩ rằng anh ta đã yêu họ. Khi nhận được một tình yêu từ người phụ nữ thì anh ta cao ngạo nghĩ rằng cô ấy chỉ nên thích một mình anh ta. Kiều Y Y Y là một cô gái xinh Phó chỉ huy Marcos, thành viên chủ chốt của phong trào Zapatista ở vùng Chiapas tại México, vượt quá sự định nghĩa thông thường, xuất hiện và biến mất trong sự chú ý của giới truyền thông, đấu tranh theo cách nhỏ bé, không đổ máu nhưng hùng hồn. Ông phát hành các bài xã Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em. Due to a planned power outage on Friday, 1/14, between 8am-1pm PST, some services may be impacted. Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em Chương 1-2 Editor: Cua Rang Me Sóc Phong ôm eo của cô, cô sợ đến mức vòng tay lên cổ của anh, anh ôm cô vào phòng, đi vào phòng khách, đặt cô ở đó rồi xoay người rời đi. Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em Chương 6-1 Editor: Cua Rang Me Chủ nhật, Sóc Phong chuẩn bị đồ đi Đài Trung, anh hôn nhẹ bạn gái mình. Truyện Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em - Chương 9-2. Hiện menu doc truyen. Danh sách . "Không phải là anh muốn lấy đứa con của em ra à?" Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Editor Cua Rang MeỞ lại nhà của Kiều Y Y mấy ngày, bọn họ lại trở về Đài sáng hôm sau, Kiều Y Y đứng lên đi làm, đi tới trước cửa thì cô nhìn chằm chằm quyển lịch thật lâu, "Sóc Phong..""Ừ." Người đàn ông đang chậm rãi ăn bữa ăn sáng."Chúng ta đã qua lại ba tháng rồi!" Kiều Y Y cau mày nghiên cứu, chính cô cũng không có cảm giác gì, chinh xác mà nói, quen biết nửa tháng, qua lại hơn hai tháng."Ừm." Sóc Phong gật đầu một Y Y có thói quen chú ý tới việc này, bởi vì cô nhớ lại hình như một đoạn thời gian rồi dì cả chưa tới, cô có chút khẩn trương cau mày, ở trong lòng tính toán một chút, hình như hơn một tháng từ khi biết đề tài cục cưng là cấm kỵ trong lòng anh, cô rất cẩn thận, chỉ là, trong lòng cô vừa có một chờ đợi khác, nếu như cô có, anh có khát khao, vui vẻ không? Hay là nhất định bài xích như lời anh nhắm hai mắt lại, quyết định buổi chiều xin nghỉ đi gặp bác sĩ, tránh cho mình suy đoán quá nhiều."Thế nào?" Người đàn ông nghi ngờ nhìn bộ dáng đầy tâm sự của cô."Không có gì! Chính là em nghĩ..." Cô làm nũng trừng mắt nhìn anh một cái, "Người bạn trai này không hoàn hảo, thế nhưng không có quà tặng đưa cho em!""Quà tặng gì?""Tặng quà qua lại ba tháng đó!"Sóc Phong dở khóc dở cười nhìn cô, "Thưa cô, cái này không phải là em đưa cho anh sao?""Anh không nhìn thấy có lúc em rất bận sao? Hơn nữa tại sao là em đưa cho anh, mà không phải anh đưa cho em?" Kiều Y Y bĩu môi, khuôn mặt không phục."Được được!" Anh đầu hàng, anh quên mất cô gái nhỏ bên cạnh anh khéo ăn khéo nói cỡ cố ý đổi đề tài, "Tối hôm nay em muốn nhìn thấy quà tặng!"Anh khó xử nhìn cô, "Y Y, anh không hiểu rõ. ""Không phải anh hiểu rõ mấy chuyện tặng quà à? Không sao, trên cô anh gắn thêm mọt cái nơ, sau đó tặng mình cho em là được!" CÔ dí dỏm nháy mắt với anh mấy cái, "Tốt nhất viết luôn trên mặt dòng, đồ cống hiến nhà vua "Hình ảnh tuyệt đẹp thông qua miệng của cô, có vẻ khôi hài, không giải thích được, "Dạ, tuân lệnh!""Hề hề" Kiều Y Y cười mờ ám, biết anh nghi ngờ ý tứ của mình rồi, "Đúng rồi, buổi chiều anh có rãnh rỗi thì tốt nhất là đem rèm cửa sổ, ga giường nhà em giặt sạch sẽ, nếu không em sợ buổi tối không giúp anh được."Buổi tối không giúp được? Sóc Phong cười, hiểu ý tứ của cô, "Nữ vương đại nhân không cần thần làm ấm giường, mà là muốn thần làm nô tài sao?""Anh muốn hay không?" Cô hơi hất cằm, nhìn xéo anh."Sao dám không nghe lệnh!""Không thèm nghe anh nói nữa, em đi làm, buổi tối gặp!" Kiều Y Y cầm túi xách ra cửa, bước qua cửa, sắc mặt của cô ảm đạm không ít nhất là không có, nếu như có… Thật ra thì cô khát khao đóng cửa lại, Sóc Phong rũ mí mắt xuống, nhìn đôi đũa trong tay một hồi lâu, ở trong lòng đưa ra một quyết Y Y đi xuống dưới lầu, đang muốn đi bãi đỗ xe ngầm lấy xe, thì có một cô gái xinh đẹp chặn đường cô, cô ngẩng đầu nhìn cô gái, "Cô là…""Tôi tên là Trần Uyển.""Tôi không biết cô." Kiều Y Y chuẩn bị vòng qua cô gái để lấy Uyển biết Sóc Phong ở đây, cũng từ chỗ nhân viên quản lý biết, Sóc Phong có một người bạn gái mới, chính là cô gái trước mắt cùng Kiều Y Y cũng nhớ ra cô gái này là ai, cô ta là người viết thư pháp hôm nọ, "Thưa cô, cô có chuyện gì không?""Cô không biết tôi... tôi cũng không biết cô." Trần Uyển phức tạp nhìn cô gái này, cô ta không phải là loại hình mà Sóc Phong thích, thần thái thoải mái, lại quá xinh đẹp, "Nhưng chúng ta cùng biết một người, Sóc Phong."Khi Trần Uyển nói tên Sóc Phong ra, Kiều Y Y cảm thấy dường như cô gái này, và quá khứ của Sóc Phong có liên quan với nhau."Cô không cần phải nhìn tôi đến như vậy." Trần Uyển cao ngạo nói "Tôi thật sự không phải là tình địch của cô."Nên dùng ánh mắt gì nhìn Trần Uyển đây? Kiều Y Y không biết, khi cô nhìn bóng mình qua cửa sổ xe, nhìn thấy sự ghen tỵ trên mặt mình thì cô hoảng hốt nhìn xuống quan tâm, thật sự không quan tâm sao? Đều là gạt người!Trừ phi là người chết, mới có thể thật sự không quan tâm! Kiều Y Y cắn môi, "Cô có chuyện gì không? Nếu không có gì, tôi muốn đi trước!""Gấp cái gì chứ!" Trần Uyển đến gần cô, kéo cô gần lại mình, hai mắt thẳng tắp nhìn cô, càng xem càng không nghĩ ra, tại sao Sóc Phong lại tình nguyện yêu cô gái này, cũng không cần mình đây?"Có chuyện gì mau nói đi!" Lúc này Kiều Y Y chỉ muốn làm con rùa đen rút đầu, cô tuyệt không muốn từ miệng cô gái khác biết chuyện tình của Sóc Phong."Tôi có một tin tức tốt và một tin tức xấu, cô nghĩ xem nên nghe cái nào trước?" Trần Uyển giơ lên ác ý nụ cười không ngừng tiến tới lòng Kiều Y Y thật khó chịu, cô gái này nói chuyện mập mờ lại chẳng rõ ràng, “Không bằng cô nói cùng lúc được chứ?”Mặt Trần Uyển biến sắc, làm sao cô có thể hai tin tức cùng lúc được chứ?“Nếu như cô làm không được, cũng không cần thừa nước đục thả câu như vậy đâu!” Kiều Y Y lạnh lùng châm chọc, hôm nay ra cửa đã gặp ngay kẻ tiểu nhân.“Được! Vậy thì tôi nói tin tức tốt trước!” Trần Uyển nghiến răng nghiến lợi khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của cô ta có chút dữ Y Y lười trả lời cô, trực tiếp khoanh tay trước ngực chờ câu trả lời của cô ta.“Tôi không phải người yêu của Sóc Phong, cô không cần căm thù tôi như vậy!” Trần Uyển nhún nghe như vậy, Kiều Y Y thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô không có biểu hiện rõ ràng, cô gái trước mắt còn nhỏ hơn cô hai, ba tuổi, lại bày ra vẻ mặt chờ xem kịch Y Y là người thế nào, cô sẽ không để cho người khác dễ dàng chế giễu!Trần Uyển không thấy được phản ứng như mong đợi, trong lòng cô thật không thoải mái, cũng không bao lâu, cô lập tức nở nụ cười, cái kiểu cười lạ lùng này của cô ta khiến Kiều Y Y thấy dường như cô ta bị điên hay ngây thơ quá chừng.“Tin tức xấu đây, cô làm thế nào cũng không chiếm được tình yêu của anh ấy được đâu!” Cô ta cười đến xinh đẹp rạng nhiên lòng Kiều Y Y chiến đấu, loại phụ nữ thế này còn khiến cô khơi gợi khả năng quyết chiến “Nhưng tối ngày hôm qua trước khi ngủ, anh ấy còn thủ thỉ bên tai tôi đấy…”Vẻ mặt xinh đẹp, giọng dịu dàng, chính là một cô gái hoàn toàn được cưng chiều, chẳng qua là khi Kiều Y Y thốt ra lời này, không một ai biết sự khổ sở trong lòng biết anh muốn đền bù cho mình, anh luôn luôn đối tốt với cô, không ngừng nói yêu cô, cũng không keo kiệt cho cô tình yêu, chỉ là có một thứ anh không thể cho cô được… đó là… đứa Uyển suýt chút nữa thì bước lên đánh cô ta, nhưng cô nhịn xuống. “Cô cứ giả vờ đi! Tôi cho cô biết, cả đời cô cũng sẽ không lấy được tình yêu của anh ấy, bởi vì anh ấy sẽ không cần con của cô.”Nói đến đứa bé thì Kiều Y Y không tự chủ mà run lên, thật là buồn cười, mọi người đều biết Sóc Phong không cần đứa bé, chẳng lẽ chỉ có người trong cuộc này đây không biết ư?“Tại sao vậy?” Cô biết cô không có được đáp án từ chỗ Sóc Phong, cũng có thể ở chỗ này lấy được đáp án mà cô cần, đây chính là bí quá hóa cô không khống chế được mình, bởi vì yêu, cô đã trở nên không giống mình, dứt khoát không làm chính mình, chỉ vì cô khăng khăng muốn biết nguyên nhân của anh, lại để cho anh vì nguyên nhân đó mà đau lòng khóc rống Y Y xin nghỉ, cô xin nghỉ một ngày, sau khi nghe Trần Uyên nói nguyên nhân xong, cô thực sự muốn biết mình có mang thai hay lẳng lặng ngồi ở trong bệnh viện, cầm phần báo cáo kia trong tay, trong đầu bắt đầu không ngừng nhớ lại những lời Trần Uyển nói với cô, cô nhắm mắt lại.“Sóc Phong là anh rể tôi. Chị tôi là người mà anh ấy yêu nhất. Mà cô gái anh ấy yêu nhất lại chết ở trên bàn mổ, bởi vì khó sinh. Chị ra đi, còn đứa bé cũng mất. Cô muốn biết tại sao Sóc Phong trốn không? Đây chính là nguyên nhân của nó.”Thích có con không anh? Lúc ở vườn cây, cô đã từng hỏi anh như bảo, anh không thích!Nhưng Kiều Y Y không đánh giá tâm trạng phức tạp hiện lên trong đôi mắt mình, cô đơn giản nghĩ rằng anh không thích trẻ con mà thôi, thì ra anh không thích có nặng nề thở một hơi, chậm rãi đứng lên, một bác sĩ nữ hỏi thăm cô có muốn phá thai hay không, cô do dự, cô đã nói với Sóc Phong, cô sẽ không mang thai, mà bây giờ cục cưng đã một tháng, chắc do lần đầu tiên không biết khống cần cô len lén xóa sạch thì ắt hẳn quan hệ giữa bọn họ cũng sẽ không có bất kỳ thay Kiều Y Y dựa vào hành lang, như một tên trộm ẩn nấp trong góc tối.“Sóc Phong, cậu xác định làm cuộc giải phẫu này à?”“Phó Khải, mình không thay đổi ý định được.”Phó Khải đi về phía máy bán hàng tự động, bỏ tiền xu vào khe, hai ly cà phê đẩy ra, “Giải phẫu buộc ga-rô ngăn sinh nở thì không khó, nhưng tại sao cậu nhất định phải như vậy?”Phó Khải chưa từng nghĩ qua, bao nhiêu năm sau, gặp lại được người bạn học cũ này của mình, cảnh tượng lại đặc biệt như vậy, bao nhiêu người vô sinh, không sinh đẻ được, thế mà anh lại không cần khả năng sinh đẻ.“Có lẽ cậu nên lựa chọn lại...” Phó Khải thử đề cử cách thức khác.“Không, như vậy tương đối an toàn!” Sóc Phong lên tiếng cự tuyệt Khải cau mày, thờ ơ lắc đầu một cái, “Tùy cậu, chỉ cần sau này cậu không hối hận là được!”“Cám ơn cậu.” Sóc Phong thành khẩn nói. Topics Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em Chỉ Muốn Làm Ông Xã Của Em Addeddate 2019-05-09 015450 External_metadata_update 2019-07-24T051617Z Identifier chi-muon-lam-ong-xa-cua-em Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. Editor Cua Rang MeCó lẽ là đổi giường quan hệ, cũng có lẽ là cảm xúc của cô hơn cao, dù sao Kiều Y Y cũng đã thức nên lấy điện thoại di động ra xem thì mới năm giờ, cô thở dài một cái, cố gắng bò xuống giường, cô di chuyển rất nhẹ nhàng, sau khi mặc quần áo xong, cô đi tới cửa, mới vừa mở cửa ra, có một người đàn ông gương mặt đen như bao công đang đứng ở Y Y sợ hết hồn, sau đó phản ứng đầu tiên là đóng cửa vì chột dạ, người đàn ông kía lại nhanh hơn cô một bước, đẩy cửa ra, che miệng cô để không lên tiếng, ôm cô đi vào trong, thuận tay khóa lại cửa."Đợi chút...’ Miệng vừa được tự do, Kiều Y Y tranh thủ thời gian giải thích, chỉ là tốc độ giải thích, không cản nổi tốc độ cởi quần áo trên người cô của Sóc buông miệng cô ra, nhưng không phải để nghe cô nói nhảm, miệng của cô dùng để hôn nhau là thích hợp không nói được lời nào, anh nặng nề hôn lên môi của cô, mạnh mẽ liếm mút khiến nó trở nên đỏ chót, lúc rời khỏi môi cô thì còn kèm theo một sợi nước miếng bạc."Đợi đã..." Quần áo trên người Kiều Y Y cũng bị anh lột sạch sẽ, tay cô không ngừng giãy giụa cũng bị anh kiềm chế ở trên đỉnh đầu, không thể động nóng toàn thân Sóc Phong áp chặt lên cô, cơ thể bên trên cô chậm rãi di động, lồng ngực bằng phẳng cứng rắn của anh chạm vào khuôn ngực đầy đặn cảu cô, chọc cô thở gấp liên tục, mà khu vườn bí mật của cô anh cũng không bỏ qua, ngon tay to dài xâm nhập vào cơ thể cô mang theo sự trừng phạt, cô sợ đau rụt người lại một phát, ngón tay anh còn mang theo hơi lạnh, nhưng lại biến thành một đóm lửa dưới người cô."Thất hừa?" Anh khẽ cắn cổ của cô, "Đồ lừa gạt!""Đừng cắn, sẽ bị người khác nhìn thấy anh à!"Anh mặc kệ, cô càng không cho phép, anh càng sẽ làm như vậy, Sóc Phong dùng sức cắn Kiều Y Y, cô nổi giận đánh vào phần lưng trần của anh, muốn anh dừng ngừng lại, rút ra ngón tay, cười gian nhìn cô, Kiều Y Y đỏ mặt không ngừng, sự ẩm ướt trên ngón tay của anh chính chứng cớ gợi tình của cô, Sóc Phong tách chân của cô ra, đem cái nóng rực của đàn ông miết ở đỉnh hoa râm, đang muốn cắm đi vào thì sắc mặt của anh chợt biến, vội vàng rút khỏi đó."Sao vậy?" Kiều Y Y chưa thỏa mãn dục vọng uốn éo người, chờ mong anh mau tiến vào trong cơ thể đứng dậy mặc quần, "Anh đi mua bao cao su."Cô mở mắt khó hiểu nhìn anh, nhìn bóng lưng u tối của anh, cảm giác kỳ lạ này lại một lần nữa quấn lấy cô, trừ lần đâu tiên làm ở ngoài không mang bao, thì còn lại anh đều không quên chuyện đây cô vẫn cho rằng anh là vì cô, đây là một người đàn ông trưởng thành nên có thái độ chịu trách nhiệm, nhưng mà, "Có quan hệ gì? Sinh một đứa cũng được mà anh…"Động tác mặc quần áo của anh dừng lại, "Em đang đùa cái gì thế?""Không kết hôn thì không còn quan hệ cũng được, chỉ là muốn con của anh…" Kiều Y Y thử hỏi, nhưng cô biết lần thử dò xét này mang theo nguy hiểm cỡ nào thì không thể đoán được."Không nên nói giỡn!" Sóc Phong lớn tiếng quát bảo cô ngưng người Kiều Y Y run lên, bị giọng nói của anh làm cho khiếp đảm, anh vội vã liếc cô một cái, lại quay đầu, không hề nhìn cô nữa."Sóc Phong à." Cô trợn tròn mắt, hơi nước dâng lên, có lẽ sắp vỡ đê mà khóc."Đừng … Đừng nói những lời như vậy nữa…Anh đi về phòng …" Anh cương quyết rời Y Y lấy tay ôm cả người trần trụi, hai mắt vô hồn nhìn anh rời đi, nhiệt độ trao từ anh cũng từ từ tản cánh tay cảm thấy lạnh lẽo, dần dần men dọc theo cơ thể len lỏi vào em một đứa bé thôi…Tiếng của Kiều Y Y giống như ma chú vọng về trong đầu Sóc Phong, anh trở về phòng, nhắm mắt lại, nhìn chằm chằm cửa thật lâu, anh gãi gãi tóc của mình, lại thoát không nổi suy nghĩ đó.“Phong à… sau này chúng ta cục cưng, anh nói xem con sẽ giống như anh nhiều hay là giống em nhiều?”Trong trí nhớ của anh, cô gái đó ôn nhu nhẹ nhàng hỏi anh, anh nói, đều được…Ha ha. Tiếng cười của cô gái như chuông gió không ngừng vang vọng ở bên tai của anh, mà kéo Phong đưa tay ôm lấy đầu, khóe mắt hơi ươn ướt.“Nếu như mà em và cục cưng chỉ có thể giữ được một người mà thôi… nhất định… nhất định phải giữ được cục cưng, được không anh? Phong à…”“Này, gia nhập vào tập đoàn “Lam” của chúng tôi có được hay không?” Giọng nói của Kiều Y Y nhẹ nhàng khoan khoái dịu dàng trùng điệp trong trí nhớ của anh.“Có thể không kết hôn, nhưng cho em một đứa bé, có được hay không?”Kiều Y Y, tại sao em có thể tàn nhẫn như vậy? Tại sao muốn lựa chọn giống cô ấy! Tại sao đều vì muốn đứa con mà gây ồn ào với anh? Không có con cũng vui mà, không phải ư?Bàn tay rộng mở che mặt của Sóc Phong, cô xem không rõ mặt của anh, Kiều Y Y đứng ở trước cửa, nhìn anh giống như một đứa bé ngã xuống áo trên người anh rất xốc xếch, Kiều Y Y thuận tay lau lau một cái, phát hiện nước mắt của mình đã khô từ lâu, như vậy nước mắt trong lòng bàn tay của anh, không phải là của cô, hanh khóc, khóc thật… Chỉ bởi vì một yêu cầu của cô, Kiều Y Y cười khổ… Trong lòng anh có một dấu vết rất sâu, mà cô chẳng có khả năng mở nó ra được.“Nếu như không có đứa bé, anh sẽ luôn luôn đi cùng với em sao?” Cô đã không biết mình đang nói đàn ông khẽ run từ trong lòng bàn tay ngẳng mặt lên, nhìn cô gái gần ngay trước mắt, anh nghe không thấy tiếng của mình, nhưng anh xác định mình nói chuyện, “Ừ!”Cười rực rỡ trong nước mắt, thì ra anh có tử huyệt’ “Cả đời sao?”“Cả đời!” Hai mắt anh đỏ hoe.“Anh yêu em không?” Vẻ mặt cô như đưa đám.“Anh yêu em!”Sóc Phong không phải đang gạt cô, biết chắc chắn anh không phải là một kẻ xảo trá, yêu chính là yêu, không thương chính là không thương, anh cũng không rảnh đi dùng lời nói dối lừa gạt tình cảm giữa nam Y Y tiến lên ôm lấy hắn, môi lạnh lẽo nhẹ nhàng hôn lên nước mắt của anh, “Em yêu anh.”Lúc gặp ở trên chân núi, cô cũng biết người đàn ông này làm cho cuộc sống của mình trở nên thay đổi hoàn toàn, nhưng cô cho là chẳng qua đây là tảng băng ngầm mà thôi, nhưng mà, thì ra là tảng băng ngầm mới đáng sợ nhất, từng điểm từng điểm ăn mòn cô, để cho hoàn toàn hóa thành nước đá, mặc cho anh quấy lên. Mà Kiều Y Y lại hoàn toàn hiểu được cái gì gọi là cam tâm tình nguyện!Anh nặng nề hôn trả cô, anh biết mình đối với cô không công bằng, nhưng thật sự anh không muốn lại một lần nữa mất đi chính người mình yêu, anh nói nhỏ, “Chúng ta kết hôn đi!”Đây là không có con nên bồi thường ư? Kiều Y Y cười nhạt, “Đợi sau này hãy nói thôi.”“Đừng rời xa anh” Anh không có cảm giác an toàn, ôm cô thật chặt, giống như trước khi bị chết đuối mà ôm lấy thuyền buồm.“Ừ.” Sóc Phong không chú ý tới giọng nói đang run rẩy của cô, cùng với cái ôm bả vai ta rộng của anh, như một con người gầy yếu sắp bị cơn bão thổi Y Y vẫn không hỏi ra miệng, nếu như có một ngày, các biện pháp ngừa thai không có kết quả, anh sẽ làm sao đây?Một phòng bi thương, mang theo ý nghĩ lạnh lẽo như gió mùa đông đến run sợ lòng người, toàn bộ giữ ở trong phòng. Khi bọn họ đi ra khỏi phòng xuống nhà dưới thì khôi phục lại ở trạng thái ban phúc giờ phút này đối với cô mà nói, lại giống như một tầng băng thật mỏng, giẫm ở mặt trên đã xuất hiện khe nứt, nếu như đi vài bước hoặc chạy hoặc nhảy thì lớp băng chẳng thể chịu nổi, nút đi và ở dưới đó là sự lạnh lẽo và tối Y Y nắm tay anh thật chặt, Sóc Phong cúi đầu nhìn cô một cái, mắt mang theo sự dịu dàng vô tận, “Thế nào?”“Không có gì.” Đây là chính quyến định của cô, nếu như thật chỉ có khổ sở, cô cũng không thể nói gì Kiều, mẹ Kiều mẹ ngồi ở trước mặt bọn họ, Sóc Phong không có kiêng dè hôn một cái lên trán Kiều Y Y, không nói không rằng cho cô ấm áp.“Ôi, hai đứa này!” Mẹ Kiều lớn tuổi, nhìn người trẻ tuổi ngọt ngào như vậy, lại đỏ Kiều không nói tiếng nào, không nói gì, nhưng là có chút không biết nên khóc hay cười.“Vậy hai người không nên nhìn sẽ tốt hơn!” Kiều Y Y gai lớn lạt, cười đến không có tim không có Kiều, mẹ Kiều nhìn nhau một cái, lắc đầu một cái không có nghi ngờ rồi, một màn này chọc cười Sóc Phong, “Ăn cơm nhanh một chút đi!” Editor Cua Rang MeSóc Phong ôm eo của cô, cô sợ đến mức vòng tay lên cổ của anh, anh ôm cô vào phòng, đi vào phòng khách, đặt cô ở đó rồi xoay người rời lập dị! Kiều Y Y thầm mắng, thấy anh quay lại, cầm một hộp cấp cứu trên tay, trong lòng cô có chút kinh tháo giày và vớ của cô ra, động tác thuần thục, bôi thuốc cho cô."Tại sao anh biết chân của tôi bị thương?"Anh yên lặng không nói, tập trung bôi thuốc, là thuốc cao cấp, sau đó dặn dò "Mấy ngày này đừng đụng nước!""Ừ, cám ơn." Cô rút chân về, cảm giác nhiệt độ trên tay anh còn lưu lại ở mắt cá bên ngoài bắt đầu mưa, tiếng mưa tí tách giống như một bản nhạc, Kiều Y Y ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới phát hiện ra trần nhà của phòng khách làm bằng thủy tinh, cô vui sướng nhìn trên đầu, đột nhiên có một tia chớp xẹt qua trước mắt của cô, làm cô co rúm Phong buồn cười nhìn bộ dạng vừa thích vừa sợ của cô, tay đè lên chốt mở trên tường, trên đỉnh thủy tinh trong suốt kéo ra một màn vải, anh mở đèn, bóng tối trong phòng khách chợt sáng lên, "Mưa này kéo dài đến sáng mai."Cô muốn tá túc lại đây, "Quấy rầy anh rồi." Cô khách sáo nói."Ở đây không có phòng, cô tự tìm chỗ đi." Anh rộng rãi nói, lại bổ sung "Tôi không ngại em ngủ cùng một giường với tôi."Thật sự là...... Kiều Y Y không nói được lời nào, người đàn ông này thật kỳ quái! Cô chưa bao giờ gặp phải người quái dị như Đông mưa kéo dài, mưa rơi từ từ nhẹ hạt, lúc này ở bên trong, Sóc Phong trốn ở trong phòng của anh, dặn Kiều Y Y không được quấy rầy, cô đành phải ngồi ở trên ghế sa lon nhàm chán xem sách, trong đầu nghĩ phải làm sao để thuyết phục được anh cảm thấy anh ta đúng là người khó dây dưa nhất! Thậm chí anh ta không nghe cô nói gì, đã lập tức từ chối yêu cầu của cô, người như vậy nên dùng cái gì để anh ta cảm động đây?Ngoại trừ việc anh ta cảm thấy hưng thú với cô, thật sự cô không nghĩ ra được cách gì để thuyết phục anh cửa mở vang lên, cô lập tức nhìn sang, người đàn ông bước ra khỏi phòng nhìn về phía cô, "Tôi muốn chuẩn bị cơm tối, cô có muốn ăn không?"Dĩ nhiên! Tiến thêm một bước để nghe ngóng, cô mới có thể thuyết phục anh!"Anh ở đây một mình sao?" Kiều Y Y vừa gọt khoai tây vừa hỏi."Ừ." Sóc Phong gật đầu một cái, tập trung cắt hành lá, lấy khoai tây trong tay cô, cắt thật nhanh, Kiều Y Y kinh ngạc với động tác thuần thục của anh, cô không am hiểu chuyện bếp núc!"Tại sao không ở trong nội thành Đài Bắc?" Không có cửa hàng tiện lợi, không có giao thông thuận lợi, cuộc sống ở chỗ này thật sự không dễ dàng!"Hoàn cảnh ở đây tốt." Anh trả lời như đúng là ngoan, cô hỏi cái gì anh cũng trả lời, nhưng vấn đề của cô, anh đều rất thông minh né tránh trọng Y Y cúi đầu nhìn khoai tây trên tay, "Giống như tôi, tôi không thể thích ứng." Cô thẳn thắn dừng động tác lại, nhìn cô một cái, "Chẳng lẽ cô cho là, tôi luôn ở trên núi sao?""Không phải sao?" Cô hỏi ngược lại, liên quan đến Sóc Phong này, cô có quá ít tin tức, ngay cả anh ta nghỉ ngơi ở đâu, cô phải tìm thật lâu mới có manh mối."Trước đây tôi ở Đài Bắc." Anh ta lạnh nhạt nhìn anh ta, chờ câu sau của anh, thế nhưng anh lại không nói, nên cô hỏi tiếp "Tại sao bây giờ lại ở trên núi? Tu tâm dưỡng tính sao?" Nhà nghệ thuật lớn hình như đều có ý muốn rời xa thế không nói gì, cô thông minh dừng lại, đổi một đề tài khác, "Ở trên núi đã bao lâu?""Bốn năm......" Sóc Phong lấy thịt gà từ trong tủ lạnh ra."Gà cà ri thịt?" Kiều Y Y đoán món ăn của bữa dừng tay, ngạc nhiên hỏi "Cô muốn ăn?""Tôi thích cà ri." Cô cười một nhìn ra xa, rồi nhìn lại một chỗ, "Không có mua cà ri, thỉnh thoảng tôi mới có thể xuống núi." Ngừng một lát, làm như nhớ lại hương vị cà ri, "Cô và cà ri rất giống."Kiều Y Y giả vờ giận dỗi, "Làm ơn, cà ri, màu y như thuốc nhuộm, tôi và cà ri giống nhau chỗ nào chứ?" Không phải cô khoe khoang, da của cô rất trắng, so với cà ri thì tám đời cũng chẳng có quan hệ với Phong sảng khoái cười, "Điểm này là không giống." Cô mang theo hương vị cà ri thần bí, có một chút cay cay, lại làm cho người ta không muốn lướt qua."Vậy giống cái gì?" Cô hỏi ta đổi chủ đề, "Buổi tối ăn khoai tây xào, cùng với canh thịt gà."Buổi sáng cô chỉ ăn qua loa, cơm trưa không có ăn, bây giờ nghe anh nói, đúng lúc bụng của cô kêu lên một tiếng, "Có vẻ ngon lắm đây!"Đại khái là cô biết được một số chuyện liên quan đến Sóc Phong, anh đã ở trên núi bốn năm, thỉnh thoảng sẽ xuống núi mua thức ăn, ngày thường giải trí bằng thư pháp hoặc chạy bộ...... Là một người đàn ông không thú vị!Trên bàn ăn, Kiều Y Y đang đói, luống cuống ăn cơm, vừa nghiên cứu ngoại hình của anh, "Đừng nói là bốn năm anh không có cạo râu nha, cũng không có cắt tóc?" Lúc đầu còn không có chú ý, khi anh xoay người thì cô mới phát hiện khi cột lại sẽ giống một cái đuôi ngựa ạ! Quả thật anh ta phù hợp với hình ảnh một nhà nghệ thuật sa đáp lại một tiếng, thực bất ngôn, tẩm bất ngữ* *Khi ăn không nên nói chuyện tránh ảnh hưởng đến tiêu hóa, lúc đi nằm chuẩn bị ngủ cũng không nên trò chuyện, dễ gây khó ngủ - trích từ Luận Ngữ của Khổng Tử.Lần này, cuối cùng thì cô cũng hiểu tại sao anh vừa thấy mặt cô đã có vẻ "Đói khát" như thế rồi, cô uống một chút canh thịt gà, "Nếu tôi là anh, chắc chắn không dám ở chỗ này."Anh vẫn không nói gì, giống như không nghe thấy những chuyện cô nói, trên người bao phủ một loại hơi thở người lạ chớ lại gần, thái độ của người đàn ông này biến quá cũng quá nhanh nhỉ? Cuối cùng Kiều Y Y đánh yên lặng ăn Y Y chưa bao giờ qua đêm trên núi, suýt chút nữa đã bị lạnh chết, cô biết nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch rất lớn, nhưng cô không nghĩ sẽ lạnh đến mức run dù đắp hai cái chăn, cô vẫn cảm thấy lạnh, đứng lên đi vào phòng tắm múc một chậu nước nóng tắm, cô cẩn thận để chân bị thương ở ngoài bồn tắm, ngân nga hát trong miệng, làm ấm người, cô đi vào ngủ, hết cách rồi, thật sự là quá nhắm mắt lại, lẳng lặng hưởng thụ sự yên tĩnh của núi rừng, bên tai nghe được tiếng "tê tê", cô nhăn mày lại, cô ghét tiếng kêu của côn trùng quấy rối khoảng không gian yên tĩnh tiếng “tê tê" ngày càng gần, Kiều Y Y không tin mùa đông sao lại có tiếng côn trùng vui vẻ như thế, cô suy đoán ngồi dậy, quyết định mở mắt ra nhìn một chút."Á......"

chỉ muốn làm ông xã của em