hoàng hậu chính là thiên hạ

Kohinoor là viên kim cương hơn 105 carat có bề dày lịch sử được gắn trên vương miện của bà Elizabeth II. Nó được tìm thấy tại Ấn Độ vào thế kỷ XIV và được truyền tay qua nhiều thế kỷ. Vào năm 1849, khi Anh sáp nhập vùng Punjab của Ấn Độ, viên kim cương được truyền lại cho Nữ hoàng Victoria. Từ đó, nó là một phần được đính trên vương miện đá quý. Công điện nêu rõ: Bão số 4 là cơn bão mạnh, diễn biến phức tạp, với sự tập trung lãnh đạo, chỉ đạo quyết liệt, từ sớm của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ, Ban chỉ đạo quốc gia về phòng, chống thiên tai và các bộ, ngành, đặc biệt là của cấp ủy, chính quyền các địa phương và sự đồng lòng, chủ Ngày 7/10, khi Thiên Ân trò chuyện trực tuyến cùng bà Phạm Kim Dung (Trưởng ban tổ chức Hoa hậu Hòa bình Việt Nam 2022) và Á hậu Chế Nguyễn Quỳnh Châu, một số khán giả phát hiện vương miện hoa hậu đang đội bị hỏng. Thiên An sau đó nhận ra vương miện đã gãy viên đá quý Hoa hậu Thiên Ân lọt Top 4 thí sinh được yêu thích tại Miss Grand International. Á hậu Hoàng Thùy bất ngờ ngồi ghế nóng Hoa hậu Siêu Quốc gia Việt Nam. Trình duyệt và công cụ tìm kiếm Cốc Cốc chính thức được công nhận là Nền tảng số phục vụ người dân. 24 tập. Cuối Cùng Cũng Đến Lượt Tôi Yêu. 12 tập. Check Out Series (Đêm Đó Cùng Cậu Sao Bắc Đẩu) 24 tập. Hạ Tiên Sinh Lưu Luyến Không Quên (Nỗi Vương Vấn Của Hạ Tiên Sinh) 36 tập. Nửa Là Đường Mật Nửa Là Đau Thương. Cập nhật tới tập 10. Tác giả gỡ mìn: Nam chính là hoàng đế, lớn hơn nữ chính 15 tuổi, sống 30 năm trên cuộc đời chỉ cố gắng cho ngôi vị hoàng đế, lạnh lùng vô tình, nuôi hoàng tử cũng giống như chơi trò chơi. Chỉ khi hắn gặp được nữ chính mới nếm trải được mùi vị tình yêu, tiểu thuyết có chút theo hướng Mary Sue. Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. "Tiểu thư, người tỉnh rồi à?" Nha hoàn Hương Đào vén màn lên, cố hạ giọng nói nhỏ cơn gió lạnh thấu xương từ cửa thổi vào, Tiền ma ma ngay lập tức lấy tay đè lại màn, nghiêm mặt nói "Tiểu thư dậy rồi...cẩn thận một chút, đừng để tiểu thư bị cảm lạnh."Hương Đào cẩn thận bước vào, đi vòng qua bình phong, buồn bã nhìn về phía giường gần giường là một thiếu nữ mười một mười hai tuổi, thân hình vẫn đang phát triển, mái tóc đen dài như thác nước, che đi vòng eo thon mặc y phục màu hồng cánh sen, chăn bông đắp trên người, cánh tay trắng như tuyết lộ ra ngoài, băng cơ ngọc vừa sinh ra đã rất tới mức nào?Hương Đào lấy hết chữ trong bụng ra cũng không thể miêu tả được vẻ đẹp thư vừa sinh ra như tiểu cầu tuyết đáng yêu, được lão phu nhân cưng chiều, cả ngày đều ôm vào lòng, chỉ sợ người bị sự là một tiểu chủ nhân có địa vị cao quý nhất trong là mấy ngày gần đây...không biết tiểu thư mơ thấy ác mộng gì, không còn ra ngoài nhiều nữa mà chỉ thấy ngồi trên giường đọc thường, tiểu thư sẽ chẳng bao giờ ngồi yên một chỗ quang trọng hơn chính là người sẽ không đụng vào Đào thu lại suy nghĩ của mình, nhẹ giọng nói "Tiểu thư, Thái Tử điện hạ đến phủ, điện hạ nghe nói thân thể tiểu thư không khỏe nên tới thăm."Thiếu nữ trên giường ngay cả mắt cũng không chớp, giọng nói rõ ràng "Không gặp."Khuôn mặt của Hương Đào càng trở nên buồn này, không phải là gặp ác mộng thì còn là gì được chứ?Thái Tử sinh cùng ngày với tiểu thư, Thái Tử sinh sớm hơn nửa canh giờ nên trở thành biểu người từ khi còn nhỏ đã quen biết nhau, tiểu thư thân thiết với Thái Tử còn hơn cả huynh thân của Thái tử và tiểu thư là tỷ muội thân thiết không có quan hệ họ hàng với nhau. Vì vậy, bên ngoài luôn có lời đồn, nói rằng tiểu thư chính là Thái Tử Phi tương thư rất thích Thái Tử, mỗi lần ngài ấy đến thăm, người đều vô cùng cao nào Thái Tử không đến, tiểu thư còn muốn tuyệt hôm nay thì ngược lại, Thái Tử đến, tiểu thư lại không muốn mộng!Chắc chắn là do ác mộng!Hương Đào mở miệng, muốn thuyết phục lại lần rằng khi tiểu thư thanh tỉnh, lại muốn cùng các nàng giận ma ma vui vẻ bước lên, đem Hương Đào đẩy ra xa một chút "Tiểu thư phải như vậy. Phu nhân còn đi viếng chùa chưa về, mặc dù thân phận Thái Tử tôn quý, nhưng dù sao cũng là nam nhân, hiện giờ tiểu thư cũng đã trưởng thành. Lần này Thái Tử đến, thứ nhất cũng không thăm trưởng bối, thứ hai cũng không bàn luận việc học với đại công tử. Tiểu thư cứ đi ra gặp ngài ấy như vậy, sợ rằng sẽ có người đàm tiếu sau lưng."Chung Niệm Nguyệt buông quyển sách trên tay xuống, thầm Niệm Nguyệt trước kia đúng là quá vội vàng, nàng ấy rõ ràng là có gia thế lớn, trưởng bối yêu thương, lại vô cùng xinh đẹp, nhưng vẫn bị người ta đàm tiếu sau lưng, ngay cả Thái Tử biểu ca cũng có chút xem thường nàng sao lại nói là Chung Niệm Nguyệt trước vì thiếu nữ ngồi trên giường hiện tại chính là một học sinh ba tốt vừa thi đại học xong, ngủ một giấc dậy liền biến thành nữ phụ pháo hôi trong quyển ngôn tình cổ đại mà nàng đã xem phụ này trùng họ trùng tên với nàng và đều được sủng ái mà lớn là nàng không bao giờ thích biểu ca của Chung Niệm Nguyệt này lại hết sức ái mộ Thái Tử biểu Tử biểu ca này đúng là nam chính của tiểu nữ chính đâu?Là một người có hoàn cảnh khó khăn, bị mẹ cả khinh thường, là một cô nương đáng thương lại vô cùng mạnh Niệm Nguyệt bất quá chỉ là một hòn đá kê chân cho chính thấy dung mạo Chung Niệm Nguyệt khuynh thành, tự biết xấu hổ về bản thân không tin được là Thái Tử sẽ yêu mình. Vì vậy Thái Tử điên cuồng vả mặt Chung Niệm Nguyệt để chứng minh tình cảm thật lòng của ngoài bàn luận Chung Niệm Nguyệt sẽ làm Thái Tử Phi, Thái Tử liền tính kế Chung gia, hủy đi thứ gọi là xứng đôi về gia thế. Cho mẫu thân cùng Chung gia đoạn tuyệt quan hệ, đem tình thân từ đó cắt đứt...Nói tóm lại, nhân vật Chung Niệm Nguyệt tồn tại chính là để cho thiên hạ biết nam chính sủng ái nữ chính như thế sách, ngay cả huynh trưởng của Chung Niệm Nguyệt cũng khuynh đảo vì phong thái của nữ khi Chung gia ngã xuống, Chung Đại công tử vẫn ái mộ nữ chính như cũ, đồng thời hắn vô cùng ghét muội muội ruột của mình. Cho rằng nàng không học vấn, không tài năng, tính khí kiêu căng hư hỏng. Cho rằng phụ mẫu nên bỏ rơi nàng, dạy cho nàng một bài học...Đối với tình tiết trong tiểu thuyết, Chung Niệm Nguyệt có chút tức Niệm Nguyệt trong lòng chửi thầm ba lần, mới kiềm nén được tâm trạng khó chịu của bản ma ma là bà vú của Chung Niệm Nguyệt, nhìn nàng từ nhỏ đến lớn, rất thân thiết với ma ma thật lòng vì nàng mà nhắc nhở, lại lải nhải nói "Tiểu thư nếu thật sự yêu thích, việc này chỉ cần giao cho phu nhân là được. Phu nhân thương nhất là tiểu thư, tất nhiên sẽ nghĩ được biện pháp vừa ý người. Người cần gì phải sốt ruột.""Tương lai tiểu thư chỉ cần danh chính ngôn thuận gả cho Thái Tử điện hạ."Nếu mà Chung Niệm Nguyệt lúc trước nghe được điều này sẽ vô cùng cao hứng, thẹn thùng kêu ma ma đi nói với mẫu ngay lúc này Chung Niệm Nguyệt chỉ nhíu mày "Bỏ đi, ta không thích ma ma ngạc nhiên nhìn nàng, tất nhiên là không thư là một báu vật được cưng chiều từ nhỏ, lại tự tay làm túi tiền cho Thái Tử, tự thân xuống bếp làm điểm tâm, còn nhờ phụ thân đưa cho người ta rượu, nghiên mực,...Có bao nhiêu yêu thích, người trong phủ đều nhìn thấy ma ma lo lắng sốt thư sẽ không phải tự thân vận động đi!!!Trước khi Tiền ma ma nói tiếp, Chung Niệm Nguyệt thần sắc có chút uể oải nói "Ma ma, người nói thử xem, ta có đẹp không?". truyện tiên hiệp hayTiền ma ma sửng cả Hương Đào cũng ngây ngẩn cả thư chưa bao giờ nói thẳng ra như ma ma "Tất nhiên là đẹp."Hương Đào cũng ngay lập tức gật đầu, thầm nghĩ, nàng ở kinh thành vẫn chưa nhìn thấy ai đẹp hơn người."Phụ thân ta lợi hại không?""Tất nhiên là lợi hại." Tiền ma ma lên giọng Lão thái gia từng là tể tướng đương triều, mới vừa về hưu. Mà Chung phụ lại là Hình Bộ thị lang, thủ đoạn phi thường lợi hại, chẳng mấy năm nữa, thăng chức lên Thượng Thư là chuyện thường."Mẫu thân ta là đại mỹ nhân, khi ông ngoại còn sống, cũng từng là đại tướng quân tiếng tăm lừng lẫy."Tiền ma ma cùng Hương Đào gật đầu liên nhà của tiểu thư, ai ai cũng lợi hại!Ngay cả Đại công tử, tuy còn trẻ tuổi cũng đã đạt được Trạng Nguyên, tương lai cũng cũng là vào triều làm Niệm Nguyệt nói "Sau này ta thành hôn, nam nhân đó chẳng phải nên là nam nhân tài giỏi nhất trên thiên hạ sao."Nàng vẫn mang khuôn mặt hơi trẻ con, hơi ngại ngùng khi nói ra điều ở thời cổ đại, mười mấy tuổi liền bắt đầu nghị hôn, cho nên nàng nói như vậy, Tiền ma ma cũng không cảm thấy kì lạ."Đúng đúng đúng." Hương Đào gật đầu phụ Tử điện hạ là đối tượng tốt ra đã đẹp trai bất phàm, thân phận tôn quý...Hương Đào thầm nghĩ, lại nghe được giọng Chung Niệm Nguyệt thay đổi, không cao hứng nói "Biểu ca hóa ra lại là một tên ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc...trời sinh lại lùn, ta đương nhiên là không thích hắn."Tiền ma ma cùng Hương Đào choáng váng mặt Thái tử...ngu!!!Hương Đào vội bước lên che miệng nàng lại "Tiểu thư sao người lại nói người trong hoàng thất như vậy được."Chung Niệm Nguyệt đẩy tay nàng ra, nói "Ta nói đều là sự thật, ta không muốn ở cùng một chỗ với hắn, kêu hắn đi đi."Tiền ma ma ngay lập tức dở khóc dở dĩ bà còn lo lắng, tiểu thư tuổi còn nhỏ, tâm tư đều đặt trên người Thái Tử, lại hay đa tình, sau này phải sống như thế giờ nghe thấy, là do bà suy nghĩ quá thư thật ra tuổi vẫn còn nhỏ, vẫn là tính tình tiểu hài tử, thích hay không thích gì đó cũng giống như việc ăn uống mà ma ma thở phào nhẹ nhỏm, bà ngồi xuống gần Chung Niệm Nguyệt nói "Tiểu thư đã không thích thì không cần nhắc lại."Chung Niệm Nguyệt gật đầu, hùng hổ lý lẻ nói "Hôm trước ta nghe được biểu ca oán giận nói Hoàng Thượng răn dạy hắn, không hiểu sao, ta cũng cảm thấy hắn đúng là đồ ngu ngốc."Trên khuôn mặt tinh xảo tràn đầy thất vọng về Thái như hình tượng đẹp trai, thông minh của Thái Tử đã bị sụp không phải tính tình tiểu hài tử thì còn là gì khác ma ma một mặt cảm thấy buồn cười, mặt khác không nhịn được khuyên nhủ "Tiểu thư lời vừa nãy không được nói ra bên ngoài, Hoàng Thượng dốc lòng dạy dỗ đó là ban ơn. Như thế nào lại gọi là khiển trách?"Hương Đào tuổi còn nhỏ, nghe xong những lời này cũng cảm thấy tâm mình sụp Đào lẩm bẩm "Thái Tử cũng đâu lùn lắm đâu."Chung Niệm Nguyệt hỏi nàng "Lăng gia nhị công tử, ngươi biết chứ."Hương Đào lập tức nói "Biết ạ." Đó là một vị công tử trẻ tuổi tiếng vang lừng lẫy trong kinh thành. Các nàng chưa từng gặp qua nhưng lại nghe nói Lăng công tử bụng đầy văn thơ, chi lan ngọc thụ, vô số tiểu thư quyền quý đều yêu mến Niệm Nguyệt dáng vẻ hùng hồn nói chuyện thật ra đang nói hươu nói vượn "Biểu ca so với hắn lùn hơn một cái đầu! Biểu ca so với Lăng Tùng Dương kém xa, vậy hắn đâu phải nam nhân tốt nhất."Hương Đào "Tiểu thư nói thì chắc chắn đúng."Tiền ma ma "..."Lăng Tùng Dương đã làm lễ đội mũ*, Thái Tử lại mới bằng tuổi tiểu thư, tất nhiên là không cao bằng rồi!Nếu nói như đất nước này người đẹp nhất, thông minh nhất, cao cao tại thượng, khí thế hơn người...không phải là đương kim hoàng thượng à?Tiền ma ma âm thầm bật thật sự hồ đồ, dám nghĩ đến hoàng thượng thì thật quá là can đảm...Tiền ma ma chỉnh lại chăn bông cho Chung Niệm Nguyệt rồi nói "Hương Đào, ngươi ra phía trước trả lời cho Thái Tử, miễn cho Thái Tử chờ lâu. Nói tiểu thư thân thể không khỏe, không dậy nổi, không gặp được điện hạ."Hương Đào đáp lại, vẻ mặt buồn bã biến thư không phải gặp ác thư đang rất tỉnh táo!Hương Đào bước nhanh về phía đại sảnh, tâm trạng khác với lúc nàng thư không thích Thái Tử nữa, nàng phải từ chối vì tiểu này tại phòng nhân đầu đội ngọc quang, trên người mặc y phục màu đỏ thẩm thêu mãng xà. Hắn hơi cau mày, một chút không vui đọng dưới đáy hoàn bên cạnh cẩn thận bưng trà, hắn không để ý đã hơi mất kiên muội ỷ vào việc được cả nhà sủng ái, kiêu căng ngạo hận cả ngày không thể quấn lấy hắn là Thái Tử, tương lai phải gánh vác sự nghiệp trọng đại, làm sao có thể bồi nàng chơi đùa...Mấy ngày gần đây, nàng đúng thật là không tìm hắn, nói là bị chỉ sợ lại là lạt mềm buộc chặt..."Điện hạ." Tiểu nha hoàn nhẹ giọng nói tiến về nhận người này, là Hương Đào hầu hạ biểu muội hằng ngày."Dẫn đường." Hắn Đào lại chỉ hành lễ, rồi nói "Điện hạ, tiểu thư bị bệnh, không dậy nổi."Người thông minh chỉ cần nghe nửa câu liền tứ của nha hoàn này là...Biểu muội từ chối không gặp mày thiếu niên nhíu nhẹ, sau đó là nét mặt phẫn đi thẳng tới viện của Chung Niệm Nguyệt, không phải là không biết đường, sở dĩ kêu nhà hoàn dẫn đường chỉ là theo lễ mà muốn xem một chút, rốt cuộc là nàng đang làm trò phòng Chung Niệm Nguyệt mới vừa nằm xuống, Tiền ma ma nuông chiều đút điểm tâm vào miệng nhai được hai lần, còn chưa kịp nuốt xuống, liền nghe bên ngoài thông báo "Thái Tử điện hạ.""Gặp qua Thái Tử điện hạ.""Điện hạ như thế nào lại tới đây?"Tiền ma ma ngây người ra, như thế nào lại tới nhìn miếng bánh dính trên miệng tiểu thư, nhìn người có chút nào giống như bị bệnh đúng là không dễ lừa gạt thái 🌸 Hết chương 1 🌸_________ Văn ánXuyên vào tiểu thuyết sủng văn, trở thành một nhân vật pháo hôi cổ đại, Chung Niệm Nguyệt tỏ vẻ, có thể nào cố gắng phát chót được không?Chugn Niệm Nguyệt dĩ nhiên không muốn chết, nhưng xuyên thành nữ phụ biểu muội của nam chính, nàng biết làm sao bây giờ a?Nhiệm vụ nữ phụ chính là không ngừng tìm đường chết, là một vật hy sinh, lại còn phải cố gắng hỗ trợ tuyến tình cảm của nam nữ chính, nàng khổ quá đi mà!!!Chung Niệm Nguyệt cố gắng thoát khỏi giả thiết, muốn sống lâu hơn chút, nhưng nam nữ chính đều cảm thấy nàng là vật cản giữa hai người, là một kẻ chướng mắt cần biến mất...Chung Niệm Nguyệt?Chung Niệm Nguyệt Được thôi, chết nhanh một chút Niệm Nguyệt bắt đầu làm trời làm đất không nể nang hoàng tử, đá pháo hôi, dỗi hoàng việc nên làm hay không nên làm nàng đều làm tháng trôi qua...Chung Niệm Nguyệt Sao ta vẫn còn sống???Nàng chẳng những không chết mà còn lên làm...hoàng bộ kinh thành Trời xanh không có mắt!!! Tên Hán Việt Hoàng hậu nàng làm trời làm đấtTác giả Cố TranhTình trạng Còn tiếpThể loại Ngôn tình, Cổ đại, HE, Ngọt sủng, Trâu già gặm cỏ non, Xuyên sách, Nữ phụ, Cung đình hầu tước, 1v1Editor tvanahhTóm tắt một câu Để ta đi chết! Hoàng Hậu là cái quỷ gì....Văn ánXuyên vào tiểu thuyết sủng văn, trở thành một nhân vật pháo hôi cổ đại, Chung Niệm Nguyệt tỏ vẻ, có thể nào cố gắng phát chót được không?Chugn Niệm Nguyệt dĩ nhiên không muốn chết, nhưng xuyên thành nữ phụ biểu muội của nam chính, nàng biết làm sao bây giờ a?Nhiệm vụ nữ phụ chính là không ngừng tìm đường chết, là một vật hy sinh, lại còn phải cố gắng hỗ trợ tuyến tình cảm của nam nữ chính, nàng khổ quá đi mà!!!Chung Niệm Nguyệt cố gắng thoát khỏi giả thiết, muốn sống lâu hơn chút, nhưng nam nữ chính đều cảm thấy nàng là vật cản giữa hai người, là một kẻ chướng mắt cần biến mất...Chung Niệm Nguyệt?Chung Niệm Nguyệt Được thôi, chết nhanh một chút Niệm Nguyệt bắt đầu làm trời làm đất không nể nang hoàng tử, đá pháo hôi, dỗi hoàng việc nên làm hay không nên làm nàng đều làm tháng trôi qua...Chung Niệm Nguyệt Sao ta vẫn còn sống???Nàng chẳng những không chết mà còn lên làm...hoàng bộ kinh thành Trời xanh không có mắt!!!Tác giả gỡ mìnNam chính là hoàng đế, lớn hơn nữ chính 15 tuổi, sống 30 năm trên cuộc đời chỉ cố gắng cho ngôi vị hoàng đế, lạnh lùng vô tình, nuôi hoàng tử cũng giống như chơi trò chơi. Chỉ khi hắn gặp được nữ chính mới nếm trải được mùi vị tình yêu, tiểu thuyết có chút theo hướng Mary câu tóm tắt Một lòng muốn chết lại phải đi làm hoàng hậu. Đánh giá 9/10 từ 78 lượt Bạn đang đọc truyện Hoàng Hậu Chính Là Thiên Hạ của tác giả Cố Tranh. Xuyên vào tiểu thuyết sủng văn, trở thành một nhân vật pháo hôi cổ đại, Chung Niệm Nguyệt tỏ vẻ, có thể nào cố gắng phát chót được không?Chung Niệm Nguyệt dĩ nhiên không muốn chết, nhưng xuyên thành nữ phụ biểu muội của nam chính, nàng biết làm sao bây giờ a?Nhiệm vụ nữ phụ chính là không ngừng tìm đường chết, là một vật hy sinh, lại còn phải cố gắng hỗ trợ tuyến tình cảm của nam nữ chính, nàng khổ quá đi mà!!!Chung Niệm Nguyệt cố gắng thoát khỏi giả thiết, muốn sống lâu hơn chút, nhưng nam nữ chính đều cảm thấy nàng là vật cản giữa hai người, là một kẻ chướng mắt cần biến mất...Chung Niệm Nguyệt?Chung Niệm Nguyệt Được thôi, chết nhanh một chút Niệm Nguyệt bắt đầu làm trời làm đất không nể nang hoàng tử, đá pháo hôi, dỗi hoàng việc nên làm hay không nên làm nàng đều làm tháng trôi qua...Chung Niệm Nguyệt Sao ta vẫn còn sống???Nàng chẳng những không chết mà còn lên làm...hoàng bộ kinh thành Trời xanh không có mắt!!!Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm Cẩm Lý Tiểu Hoàng Hậu của cùng tác giả. 🌼 Ái mộ 🌼Thời gian chuyến đi săn lần này không ngày thứ ba, Tấn Sóc Đế liền hạ lệnh chuẩn bị trở về kinh cho phò mã âm thầm lau mồ hôi, nói với Trưởng công chúa "Chẳng lẽ là bệ hạ đã biết được gì rồi sao?"Ban đầu Trưởng công chúa còn hơi cau mày nhưng sau đó liền lắc đầu "Hình như không phải vậy, dường như....." Chuyến đi săn lần này chỉ là vì muốn đưa vị Chung tiểu thư kia ra cửa, chạy tới đây ăn một miếng thịt nướng, ăn xong liền hồi mà đây cũng chỉ là suy đoán của bà ta, Trưởng công chúa cũng chỉ giấu trong lòng không dám nói chuẩn bị khởi hành, người đầu tiên mà Tấn Sóc Đế nhắc tới chính là "Đi hỏi thử xem thân thể nàng có sao không?"Trong lòng Mạnh công công liền biết bệ hạ là đang nhắc tới Chung Niệm Nguyệt, ông liền phái một người đi hỏi một lúc lâu sau người đó mới quay lại trả nhân kia cung kính nói "Tiểu thư đang ở trong lều của Chu tiểu thư.""Chu tiểu thư?" Tấn Sóc Đế liền lên công công liền nhớ ra "Chắc hẳn là Chu Ấu Di của Chu gia? Lúc trước ngài có để nàng ấy bồi tiểu thư chơi."Lúc này Tấn Sóc Đế mới có chút ấn tượng, thấp giọng hỏi "Tại sao vẫn còn ở đó?"Cung nhân nói "Không biết vì sao Chu phu nhân lại sốt cao. Cả hai ngày nay Chu tiểu thư đều không ra ngoài, một lòng chăm sóc mẫu thân. Tiểu thư cùng Chu tiểu thư có quan hệ tốt, chắc là ngài ấy tới thăm.""Có mời thái y xem qua chưa?""Đã xem qua, cũng đã đưa thuốc. Có lẽ Chu phu nhân sợ bà ấy sẽ làm mất hứng thú của mọi người trong chuyến đi săn, suy nghĩ lo âu, nên vẫn chưa thể khỏi bệnh..."Tấn Sóc Đế lại nói tiếp "Nàng luôn ở bên cạnh chăm sóc?"Cung nhân liền trả lời "Đúng vậy. Tiểu thư cũng ở bên cạnh giúp chăm sóc Chu phu nhân."Tấn Sóc Đế không nhịn được mà bật cười "Nàng vậy mà còn biết chăm sóc người khác?" Trong nhất thời hắn liền nổi lên chút hứng thú, đứng dậy nói "Đi xem một chút."Khi Tấn Sóc Đế đến nơi, Chu phu nhân đang cố gắng ngồi dậy, Chu Ấu Di cầm khăn lông lau mồ hôi cho bà ấy, Chung Niệm Nguyệt thì đang bưng một chén thuốc, cẩn thận khuấy thuốc để cho nó nguội phu nhân ho nhẹ hai tiếng "Sao có thể để cho Chung tiểu thư đụng tay?"Bà vừa nói xong thì hạ nhân Chu gia đang đứng bên ngoài hoảng loạn nói "Tham kiến, tham kiến bệ hạ." Giọng nói đầy run rẩy cùng sợ phu nhân sửng sốt, vẫn chưa kịp khôi phục lại tinh lều được vén Sóc Đế đã tới mắt Tấn Sóc Đế dừng trên người Chung Niệm Nguyệt, nàng cũng không đứng dậy hành lễ, mà chỉ tập trung phân tranh cao thấp với chén thuốc phu nhân hoảng hốt mà xuống giường "Dáng vẻ của thần phụ không chỉnh tề, sợ là làm bẩn mắt bệ hạ."Lúc này Tấn Sóc Đế mới nhìn bà, nói "Đỡ phu nhân đứng dậy."Cung nhân liền đáp lại, bước tới đỡ người đứng mặt Chu phu nhân đầy sự hổ thẹn "Chỉ vì thần phụ mà chậm trễ thời gian khởi hành...."Tấn Sóc Đế "Không sao, Mạnh Thắng, gọi Lâm thái y tới, để ông ấy đi cùng xe ngựa Chu gia." Dứt lời, hắn liền đưa tay về phía Chung Niệm Nguyệt "Lại đây."Chu phu nhân cảm thấy vô cùng biết ơn, còn đang tính quỳ xuống lần nữa thì nhìn thấy Chung tiểu thư chậm rãi đứng Sóc Đế nói "Vậy mà hôm nay lại không cảm thấy cái chén này nặng?"Chung Niệm Nguyệt "Đương nhiên là không giống nhau."Tấn Sóc Đế chỉ vào một cung nhân kia nhanh chóng bước lên, tự giác đưa tay ra cầm lấy chén thuốc, cười nói "Tiểu thư, vẫn là để nô tỳ làm cho. Nô tỳ đã quen với những việc này, bàn tay tiểu thư mềm mại như vậy, vẫn nên nghỉ ngơi thôi."Tấn Sóc Đế xoay người đi trước "Đi theo."Chung Niệm Nguyệt nhìn qua Chu Ấu Di chớp chớp mắt, sau đó mới xoay người đi Sóc Đế vén màn lên nói "Hôm nay thân thể của ngươi thế nào?""Tốt hơn nhiều." Chung Niệm Nguyệt trả vô thức Tấn Sóc Đế siết chặt đầu ngón tay, lại cảm thấy trong lòng có chút gì đó trống rỗng. Nàng đúng là đã trưởng thành rồi....sẽ không còn khóc lóc vì đau Sóc Đế lơ đãng hỏi "Hôm nay Niệm Niệm chăm sóc cho Chu phu nhân đúng là rất tận tâm."Chung Niệm Nguyệt lắc đầu nói "Ta cũng không giúp đỡ được gì."Tấn Sóc Đế quay đầu lại, thấp giọng hỏi "Không biết là nếu có một ngày trẫm bị bệnh, Niệm Niệm có giống như ngày hôm nay mà chăm sóc cho trẫm không?"Mạnh công công đi phía sau vẻ mặt đầy sự kinh ngạc, cảm thấy có chút dở khóc dở cười, nói thầm, đang êm đẹp như vậy tại sao bệ hạ lại ăn giấm? Đúng là kỳ Niệm Nguyệt cũng cảm thấy kỳ hoàng để, kiêng kị nhất không phải chính là sinh lão bệnh tử sao? Tại sao hắn lại còn tự mình nhắc tới?Nhớ lại Tấn Sóc Đế đối xử với nàng đúng là rất tốt....Chung Niệm Nguyệt liền nở nụ cười nói "Ta sẽ thổi thuốc nguội rồi đút cho bệ hạ...""Nếu bệ hạ không ngủ được, ta sẽ đọc sách cho bệ hạ nghe."Tấn Sóc Đế bình tĩnh nhìn Chung Niệm Nguyệt, thấp giọng nói "Ừ. Ngươi đừng có mà quên."Chung Niệm Nguyệt liền hỏi lại "Vậy lần sau còn ra khỏi kinh thành chơi không?"Tấn Sóc Đế tức giận mà bật cười nói "Chơi!"Tấn Sóc Đế nhìn chằm chằm Chung Niệm Nguyệt đến khi nàng lên xe ngựa. Phía bên kia, Lâm thái y và cung nhân cùng lên xe ngựa của Chu gia, chăm sóc cho Chu phu có người tới thu người rất nhanh liền khởi là khi Chung Niệm Nguyệt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, liền nhìn thấy Hoài Viễn tướng quân, không biết vì sao ông lại mang theo một đội ngũ khác đi về hướng ngược công công liền thắc mắc "Tướng quân là đang làm gì?"Tấn Sóc Đế đặt chén trà xuống, ngước mắt nói "Bắt người."Mạnh công công kinh ngạc "Bắt ai....chẳng lẽ là, chẳng lẽ là..." Phản tặc lúc trước ở phủ Định Vương? Chỉ là lời nói đã tới miệng nhưng Mạnh công công không dám nói công công liền nói câu khác "Bệ hạ đã sớm biết có người theo sau chúng ta?"Sắc mặt Tấn Sóc Đế bình tĩnh nói "Cũng không phải là lần đầu tiên."Mạnh công công vừa nghĩ tới liền cảm thấy sợ hãi "Chuyến đi săn xuân lần này thực sự không an toàn. Long thể bệ hạ quý trọng, nếu lần sau ra ngoài thì hãy quyết định trước một tháng, cho người tới trước, dọn dẹp sạch sẽ một trăm dặm xung quanh mới phải...."Tấn Sóc Đế "Không sao."Mạnh công công suy nghĩ, sắc mặt cũng không còn lo lắng như trước, cười nói "Nhưng lần này cuối cũng đã hoàn thành được mong muốn của tiểu thư, từ lúc ở huyện Thanh Thủy đã khiến tiểu thư chịu ủy khuất rất nhiều...."Nếu là ngày xưa, chắc chắn Mạnh công công sẽ không dám nói như cho cùng, công cứu giá chính là công lớn, thần dân vì quân mà chết đó chính là việc thiên kinh địa nghĩa. Sao có thể gọi là ủy khuất?Nhưng hôm nay trong lòng Mạnh công công đã chắc chắn, dù là một năm, hai năm hay nhiều năm sau nữa, chỉ sợ sự sủng ái của bệ hạ dành cho tiểu thư sẽ không bao giờ hết. Đau lòng cho tiểu thư một hai câu, nói không chừng lại hợp ý bệ hạ."Là trẫm ủy khuất nàng..." Tấn Sóc Đế vuốt cổ tay công công nghe thấy liền cảm thấy vô cùng yên tại tiểu thư ở trong lòng bệ hạ có một địa vị vô cùng đặc trong một xe ngựa khác, hạ nhân Cao gia thấp giọng nói "Chu phu nhân bị bệnh, nô tỳ nhìn thấy thái y và cung nhân đã lên xe ngựa của bà ấy đi cùng họ....."Cao phu nhân không khỏi có chút ghen tị nói "Chu phu nhân đúng là chút vẻ vang."Cao Thục Nhi thắc mắc lên tiếng hỏi "Không phải mẫu thân đã từng nói Chu gia không được trọng dụng sao? Còn nói con không quan tâm đến Chu công tử...."Cao phu nhân cau mày nói "Sao ta biết được? Nhưng mà nhị phòng Chu gia luôn trung thành với bệ hạ, có lẽ sẽ được trọng dụng lại lần nữa. Ngược lại là phụ thân ngươi...." Cao phu nhân thở dài "Từ khi làm lão sư cho Tam hoàng tử thì lại càng xuống dốc."Cao Thục Nhi không nhịn được nói "Chắc chắn nữ nhi sẽ nghĩ biện pháp, khôi phục lại địa vị cho Cao gia."Cao phu nhân cũng không để lời nói của nàng ta trong lòng, chỉ hỏi "Lần này con có nhắm được người nào không? Ban đầu ta cho rằng nếu con có thể làm trắc phi của Thái Tử thì đã tốt lắm rồi. Nhưng bây giờ phụ thân con đã trở thành lão sư của Tam hoàng tử nên chúng ta không thể có chút quan hệ nào với Thái Tử. Nếu như con có thể gả cho Tam hoàng tử cũng không tệ....mẫu phi hắn ta là Trang phi, thủ đoạn mạnh mẽ, ở trong cung còn có thể áp chế Huệ phi. Lại còn có Trang gia làm chỗ dựa...."Cao Thục Nhi chỉ im lặng mà nghe cũng không lên tiếng nữa.******Khi lên đường, việc mà Chung Niệm Nguyệt thích nhất chính là đi ngủ một giấc mơ mơ màng màng, dường như nghe thấy tiếng vó ngựa đang lại gần, không nhịn được mà nhìn ra bên ngoài. Hình như Hoài Viễn tướng quân đã mang theo đội ngũ trở về, đang chạy về phía Tấn Sóc Đế bẩm trong đội ngũ, người tôn quý nhất là Tấn Sóc Đế thì còn có cả Trưởng công xe ngựa của bà ta đi rất gần với Tấn Sóc Viễn tướng quân vừa mới tới gần thì bà ta đã nghe được một giọng nói vô cùng mạnh mẽ "Bẩm bệ hạ, hạ thần đã mang theo Thần Xu Doanh dọn dẹp sạch sẽ bọn đạo tặc ẩn núp trong huyện."Trưởng công chúa nghe thấy liền run rẩy, quên cả việc phải hít khi Hoài Viễn tướng quân trở về vị trí của ông ta, bên ngoài cửa sổ đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng vó ngựa cùng âm thanh bánh xe ngựa, lúc này Trưởng công chúa chậm rãi hô hấp trở lại."Quả nhiên là hắn đã biết...." Trưởng công chúa run rẩy mã liền đưa tay lên che miệng bà ta công chúa đẩy tay phò mã ra, nói "Chàng còn nhớ vị Chung tiểu thư kia không?"Phò mã ngạc nhiên nhưng cũng không thể không nói gì, ông ta gật đầu nói "Đương nhiên. Vị Chung tiểu thư kia tuy rằng tuổi còn nhỏ nhưng lại khiến...."Trưởng công chúa tiếp lời "Lại khiến người khác gặp một lần vẫn nhớ mãi không quên."Nét mặt bà ta liền lạnh xuống."Bệ hạ biết rõ chuyến đi này vẫn luôn có người đi theo hắn, nhưng hắn vẫn muốn tổ chức săn xuân. Chàng nói xem, việc này có liên quan tới Chung tiểu thư kia không?"Phò mã lại che miệng bà ta lại "Không nói tới việc này nữa, cần gì mà phải quan tâm có liên quan hay không."Ánh mắt Trưởng công chúa lộ ra vẻ bực tức, lông mày bà ta cau lại, nhưng nếu nhìn kỹ, ánh mắt bà ta lại lộ ra vẻ sợ nhanh trong xe ngựa liền yên tĩnh, không còn ai lên Đào ở bên cạnh nói "Tiểu thư mau ngủ tiếp đi, canh giờ vẫn còn sớm lắm."Chung Niệm Nguyệt xoa xoa thái dương, ngồi dậy nói "Xe ngựa này đúng là quá nhỏ, làm cho ta vừa đau lưng vừa đau eo."Dứt lời, nàng liền mặc áo choàng, leo xuống xe ngựa, bước vào bóng đêm, đi thẳng tới xe ngựa của Tấn Sóc của Thần Xu Doanh chưa chắc sẽ biết nàng, ngay cả Hoài Viễn tướng quân cũng không biết nàng có lai lịch ra sao. Nhưng người của Cấm Vệ lại biết Vệ nhìn thấy nàng, liền ra ý bảo xe ngựa chạy chậm lại, tự thân hộ tống Chung Niệm Nguyệt đi tới chỗ Tấn Sóc đưa tay lên tính vén màn công công nhìn thấy, còn đang tính bước tới. Nhưng động tác của Tấn Sóc Đế lại nhanh hơn, hắn nghiêng người về phía trước, nắm lấy cổ tay của Chung Niệm nói của Chung Niệm Nguyệt bên ngoài màn truyền nói "Bệ hạ mau kéo ta lên đi."Mạnh công công vội vàng vén màn lên, cùng lúc đó Chung Niệm Nguyệt cũng được kéo lên xe ngựa."Vẫn là chỗ bệ hạ rộng rãi." Chung Niệm Nguyệt chỉnh lại làn váy Sóc Đế nghe thấy liền hiểu ý nàng muốn đưa bình nước nóng trong tay cho nàng "Ngủ đi."Chung Niệm Nguyệt ôm lấy bình nước nóng nằm xuống, rất nhanh liền chìm vào giấc công công nhìn thấy vậy liền tự giác ra khỏi xe ngựa, kéo luôn cả hai cung nhân đi khi tỉnh lại thì Chung Niệm Nguyệt đã nằm trên trường vén chăn bông đứng dậy, chậm chạp đi ra ngoài, nghe thấy thuộc hạ của Tấn Sóc Đế đang bẩm báo "Có tổng cộng mười sáu công tử chưa đính hôn trong chuyến đi xuân săn lần này. Trong đó có bảy người sau khi trở về phủ đều nhắc tới Chung tiểu thư với trưởng bối. Có lẽ đã động tâm tư nhưng xấu hổ không dám nói thẳng."Chung Niệm Nguyệt nghe thấy liền kinh đầu cha ruột của nàng không cho nàng yêu sớm thì cũng được đi, bây giờ đã tới Đại Tấn rồi mà lại còn có Tấn Sóc Đế....Nàng cùng những công tử trẻ tuổi gì đó còn chưa nói chuyện được câu nào!"Tiểu thư tỉnh rồi?"Giọng nói của cung nhân đột nhiên vang lên, nhất thời trong điện trở nên yên Niệm Nguyệt chớp chớp mắt, quang minh chính đại mà đi ra cần nàng không cảm thấy xấu hổ thì người khác sẽ tự động cảm thấy xấu đi ra ngoài, nàng liền nhìn thấy người quỳ gối trước mặt Tấn Sóc Đế, người đó mặc xiêm y của Cấm Vệ, trên trán chảy không ít mồ hôi, giống như là sợ nàng sẽ hỏi chuyện hắn Niệm Nguyệt quay đầu lại nhìn Tấn Sóc mặt hắn không có chút nào thay đổi, dường như cảm thấy việc hắn nhúng tay vào chuyện của nàng là lẽ đương chí hắn còn không nhanh không chậm nói "Có đói bụng không? Trẫm cho người mang thức ăn tới."Chung Niệm Nguyệt không trả lời mà nhìn chằm chằm trách mấy ngày nay Tấn Sóc Đế có chút kỳ lạ....chuyện áo choàng ngày hôm đó là vì tưởng nàng cùng Tam hoàng tử có tư tình sao? Vậy còn trâm cài thì sao? Cao Thục Nhi là nữ mà!Tấn Sóc Đế thoải mái mà để nàng lát sau mới nói "Nhìn đủ chưa?"Hắn nói "Nhìn đủ rồi thì dùng bữa đi, chút nữa mà đói thì lại oán trách trẫm."Chung Niệm Nguyệt bĩu môi "Ta làm gì mà keo kiệt như vậy."Người đó nhìn thấy bệ hạ hai ba câu đã đem chuyện này trôi qua, liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn ta đứng dậy, tính cáo Niệm Nguyệt liền quay người lại, nhìn hắn ta nói "Ai thích ta? Ngay cả danh sách mà ngươi cũng có?"Mồ hôi trên trán người đó lại chảy tay Tấn Sóc Đế gõ gõ lên mặt bàn, không nhanh không chậm nói "Sao lại không biết xấu hổ như vậy? Làm gì có ai mà hỏi như ngươi?"Chung Niệm Nguyệt "Chỉ là hơi tò mò mà thôi."Trước khi xuyên sách, nàng được người nhà chăm sóc vôc cùng kỹ lưỡng, cha nàng bảo hộ quá chặt chẽ, cho nên đến tận bây giờ nàng vẫn không biết mùi vị yêu đương là thích ai thì cũng đã từng thích học cao trung, tháng trước thì thích đội trưởng đội bóng rổ, cảm thấy khi hắn chơi bóng nhìn rất đẹp. Một tháng sau lại thích học bá hạng nhất, cảm thấy người có chiều sâu sẽ có sức hấp dẫn hơn. Lại thêm một tháng nữa thì nàng cảm thấy những người bằng tuổi chẳng khác gì một đám con nít....mà Hội trưởng hội học sinh ở đại học có tính cách trưởng thành cùng ổn trọng thì càng hấp dẫn hơn....nói chúng là chẳng có tình cảm nào được lâu Niệm Nguyệt nói "Mau cho ta xem."Tuổi này ở cổ đại, yêu sớm là hợp thích đó sao mà dám đưa danh sách cho nàng, chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn Tấn Sóc Sóc Đế nói "Đều là kẻ ngu xuẩn, không có gì hay để nhìn."Chung Niệm Nguyệt không thèm quay đầu lại "Ở trong mắt bệ hạ thì có mấy ai được cho là thông minh chứ?""Ta không sợ kẻ ngu xuẩn, đẹp là được." Nàng nói cùng Tấn Sóc Đế cũng đã cau mày lại "Hồ nháo."Hắn biết nàng không sợ kẻ ngu ai thích chơi với Cẩm Sơn Hầu ngoại trừ lẽ trong tương lai, nàng sẽ gả cho Cẩm Sơn Hầu?Chỉ nghĩ đến đây thôi, sắc mặt Tấn Sóc Đế liền tối sầm Sóc Đế đuổi người nọ đi, nói "Hôm nay ngươi ngoan ngoãn một chút, đến hôm huynh trưởng ngươi thi đình, trẫm sẽ mang ngươi vào đại điện mà xem."Cái này đúng là có lực hấp dẫn hơn một Niệm Nguyệt hơi cau mày, trả lời "Được thôi."Trả lời xong nàng mới nhớ lại mà hỏi "Thi đình? Đã có kết quả rồi sao? Hắn là Cống Sĩ sao?""Công tử sao chỉ là Cống sĩ được?" Mạnh công công cười nói, nhưng ông lại không nói ông dám đoạt đi nổi bật của bệ hạ được chứ?Nửa câu còn lại là từ miệng Tấn Sóc Đế nói ra, hắn nói "Trong kỳ thi hội, hắn đạt được hạng nhất."Chung Niệm Nguyệt cũng không lấy làm sao trong nguyên tác cũng là người ái mộ nữ chính, nếu không có chút bản lĩnh thì sao có thể tranh đoạt nữ chính với Thái Tử?Nhưng mà sau vài lần Chung Tùy An hát ru cho nàng ngủ, trong lòng nàng hắn cũng không còn đáng ghét như trước nên sau khi nghe xong liền cảm thấy vui mừng thay cho miệng Chung Niệm Nguyệt cong lên "Khi nào thì công bố kết quả? Ta phải trở về chúc mừng ca ca ta."Nghe thấy nàng nói "ca ca ta", Tấn Sóc Đế hơi cau mày "Ngày mai hẵng trở về, trước tiên dùng bữa đã.""Có lẽ trong phủ đang đợi ta.""Đã có người đi truyền lời."Lúc này Chung Niệm Nguyệt mới ngồi Sóc Đế phân phó cho cung nhân mang thức ăn lên, rồi nói tiếp "Trẫm còn chưa bệnh mà ngươi đã đứng ngồi không yên như vậy?"Người khác nghe thấy lời này sẽ vô cùng hoảng sợ nhưng Chung Niệm Nguyệt thì không, nàng nói "Nếu bệ hạ bị bệnh, ta mới không muốn rời đi nha."Tấn Sóc Đế cười khẽ một tiếng, nếp nhắn giữa lông mày hắn liền được vuốt phẳng trở lại."Ngươi chỉ ngụy biện là giỏi." Tấn Sóc Đế Niệm Nguyệt ở trong cung thêm một đêm, lúc này mới trở về Chung phủ. Lúc rời đi còn mang theo không ít điểm nói "Mang về cho ca ca ta dính chút may mắn."Tấn Sóc Đế cảm thấy có chút buồn cười, nói "Sinh thần sắp tới của trẫm, ngươi không được lấy những thứ như vậy tới gạt trẫm."Chung Niệm Nguyệt gật đầu liên tục, mới được hắn thả ra Chung Niệm Nguyệt hồi phủ lại đúng vào ngày công bố kết phủ đang rất náo nhiệt, vừa nhìn thấy nàng bước chân vào cửa phủ, một vị ma ma già liền cao giọng nói "Tiểu thư đã trở về! Tiểu thư đã trở về!"Người nào không biết còn tưởng rằng nàng mới là người đứng đầu thi hội!Vạn thị vui mừng kéo nàng vào phòng."Ngày mai ca ca con và các đồng học muốn tổ chức yến tiệc ăn mừng, con có muốn đi chơi không?"Vạn thị nhìn thấy nàng sau khi đi săn xuân trở về, thân thể cũng không bị ảnh hưởng gì, nên cũng không muốn cứ giữ nàng ở trong phủ chi cũng đã tới tuổi thị nghĩ khi Hương Đào trở về, nàng ta say sưa mà kể cho bà nghe chuyến đi lần này, khoảng khắc mà Chung Niệm Nguyệt bước xuống xe ngựa có không ít người kinh ngạc nhìn nàng. Người nói vô tâm nhưng người nghe có thị liền ghi nhớ vào trong Tử chắc chắn sẽ không được bọn họ suy Sơn Hầu lại không có khả năng bảo vệ nữ nhất chính là những đồng học của huynh trưởng Niệm Niệm...Đều là các thiếu niên có tài, lớn hơn nữ nhi vài tuổi đương nhiên sẽ biết chăm sóc cho đại nhân cũng lớn hơn Vạn thị vài tuổi, đương nhiên trong lòng bà cũng cảm thấy nữ nhi nên lấy người như vậy....Chung Niệm Nguyệt vẫn không biết, chuyện hôn sự của nàng đã được người trong nhà sắp xếp ổn cũng đang muốn ra ngoài chơi nhiều một chút, liền gật đầu đồng hôm đó, Chung Tùy An đợi trễ một chút mới đánh thức Chung Niệm Nguyệt dậy, cùng nàng đi tới yến ngựa vẫn đang chạy, Chung Niệm Nguyệt lười biếng mà dựa vào bên cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài. Bên ngoài có không ít thiếu nữ đi theo huynh trưởng của họ tới, trên đầu các nàng đội mạc li, xiêm y văn nhã, trên tay còn cầm theo những tập như là đang tham gia hội giao lưu thơ văn gì học vấn không tài năng - Chung Niệm Nguyệt nhìn xuống đôi bàn tay trống không của nàng...Nhưng ngược lại bên trong xe ngựa có rất nhiều điểm Tùy An vẫn không cảm thấy có gì không là hắn không biết được, bất tri bất giác hắn đã bị ảnh hưởng, chính là hắn cũng cảm thấy muội muội không đọc sách cũng không Niệm thân thể yếu biếng một chút, không phải, không nên nói là lười biếng....phải nói là kiều khí mới đúng.*Kiều khí Mỏng manh, yếu ớt, không chịu được gian khổ, quen hưởng là suy nghĩ đã khắc sâu vào đầu Chung Tùy nhanh những người khác đã nhìn thấy xe ngựa của bọn họ, có người cao giọng nói "Tại sao Tùy An lại đến muộn như vậy?""Không giống tính cách của hắn chút nào."Bọn họ đều cảm thấy Chung Tùy An sẽ không mang theo muội muội của hắn tiểu thư kia ở Quốc Tử Giám đến trễ về sớm, không thể gặp mặt. Bình thường mỗi khi Chung Tùy An nhắc tới nàng, hắn luôn nói thân thể muội muội yếu ớt không thể ra lúc này khi Chung Tùy An bước xuống xe ngựa, cẩn thận xoay người lại, đưa tay lên, nói "Chậm một chút..."Bọn họ liền kinh ngạc giật mình."Tùy An, mang theo ai tới?""Muội muội ta." Chung Tùy An mấp máy môi, cảm thấy khi hắn nói ra ba chữ này thì bọn họ có thể cảm nhận được rằng hắn là một người huynh trưởng vô cùng dịu họ nhìn thấy từ trong xe ngựa, một bàn tay yếu ớt vươn ra, sau đó là một thiếu nữ thướt tha bước xuống. Nàng không đội mạc li, giống như muốn kêu bọn họ thoải mái mà đánh giá nàng không có chút nào sợ hãi hay ngượng không có gì là kỳ vì nhan sắc thiếu nữ kia tựa như Lạc Thần, vô cùng kinh diễm. Sợ là khi người khác nhìn thấy nàng sẽ cảm thấy ngại ngùng, làm gì còn ai dám nhìn thẳng vào là muội muội của Chung Tùy An...Đó là Chung muội muội mà bọn họ chỉ từng nghe tên nhưng chưa bao giờ gặp mặt....Bọn họ vẫn đang ngơ ngác, Chung Niệm Nguyệt vừ bước vào đã nhìn xung chỉ đại một cái đình "Ta muốn ngồi ở đó."Bốn phía của đình đều treo màn lụa, còn có cây cối xung quanh, vừa chắn gió lại che khác ngâm thơ đối câu, còn nàng ở bên trong chơi bài, khi nào mệt thì ngắm cảnh ngắm hoa....chẳng phải là rất tuyệt sao?Chung Tùy An gật đầu "Vậy đi tới đó."Ở phía khác, Cao Thục Nhi kinh ngạc nói "Tại sao Chung Niệm Nguyệt cũng tới? Nhìn thấy tất cả mọi người ở đây đều đọc sách đọc thơ mà nàng không cảm thấy xấu hổ sao?"Chu tiểu thư ngồi bên cạnh nàng ta, nắm chặt khăn tay "Mặt nàng có đỏ vì xấu hổ hay không thì ta không biết nhưng ca ca ta khi gặp nàng thì có đó."Cao Thục Nhi được người nhà dạy dỗ, là nữ nhân thì phải hiền lương thục đức, tiếp theo chính là tài hoa, cuối cùng là dung mạo. Nhà nào chọn tức phụ thì cũng sẽ chọn như vậy. Nếu như nàng ta có thể làm được hết thì không cần phải lo là sẽ không có ai đến hôm nay nàng ta mới phát hiện, những thứ đó đều không đáng giá bằng dung mạo xinh cả những nhận thức của nàng ta đều bị phá nàng ta có thể thoải mái được?Cao Thục Nhi nhìn Chu tiểu thư bên cạnh nói "Ngươi sợ cái gì? Nàng câu được ca ca của ngươi thì tại sao ngươi không câu lại ca ca của nàng?"Khuôn mặt Chu tiểu thư liền ửng hồng "Làm như vậy được sao?"Cao Thục Nhi "Sao lại không được? Ngươi nhìn đi, ca ca ngươi không biết đã đi đâu rồi, nói không chừng là đã đi tìm Chung Niệm Nguyệt."Chu tiểu thư cũng không ngồi yên nữa, cầm lấy tập thơ của nàng ta, đi thẳng về phía Chung Tùy nàng không thích Chung Niệm Nguyệt nhưng Chung Tùy An thì khác. Chung Tùy An vừa tuấn mỹ lại còn đạt hạng nhất trong kỳ thi hội, thật sự người tài giỏi nhất ở đây."Chung công tử..." Chu tiểu thư bước tới lên Tùy An "Chờ một lát..." Dứt lời, hắn liền quay đầu nhìn về phía đình "Niệm Niệm, bên trong thế nào? Nếu lạnh thì đổi sang chỗ khác."Chung Niệm Nguyệt "Không lạnh."Nàng đứng bên trong đình, nhìn thấy nơi này đã có người ngồi từ hình đĩnh bạt, mặc thường phục màu trắng, bên trên có thêu hoa văn màu bạc, hoa văn giương năng múa vuốt, ẩn chứa khí thế mạnh mẽ bên trong hắn. Đầu mang ngọc quan, khí chất văn nhã, nhìn trẻ hơn rất nhiều so với lúc ở trong hoàng là Tấn Sóc Niệm Nguyệt có chút ngạc sao lại gặp Tấn Sóc Đế ở đây?Còn chưa đợi nàng mở miệng hỏi, bên ngoài đình có một người đi đó đứng yên, chỉnh lại xiêm y cùng tóc, sau đó nói "Chung tiểu thư đang nghỉ ngơi trong đình sao?"Chung Niệm Nguyệt không trả lời, thắc mắc mà quay đầu sang đó bước tới gần đình nói "Tại hạ là Chu Nham Văn, là đích trưởng tử của đại phòng Chu gia, gặp qua Chung tiểu thư."Sắc mặt Tấn Sóc Đế lạnh lùng nhìn qua Chung Niệm Chung Niệm Nguyệt lại không nhìn Nham Văn lại nói "Nham Văn muốn cùng tiểu thư đối thơ...."Chung Niệm Nguyệt không nhịn được bật cười "Ta chưa từng làm thơ, cũng sẽ không làm."Chu Nham Văn nói "Nham Văn có thể dạy cho tiểu thư."Chung Niệm Nguyệt không nhịn được nhỏ giọng nói "Rốt cuộc là hắn ta muốn làm gì? Có bệnh sao? Ta có nhiều lão sư như vậy, ta không học với bọn họ mà phải đi học với hắn sao?"Sắc mặt lạnh lùng của Tấn Sóc Đế liền biến mất, khóe miệng hắn cong lên, nói "Đúng là có chút ngu xuẩn."Chung Niệm Nguyệt liếc hắn một nghĩ tới Tấn Sóc Đế nhìn văn nhã như vậy, mà lời nói ra lại không khách khí chút người trong đình không quan tâm tới hắn ta, Chu Nham Văn hơi cúi đầu, lúng túng nói "Tiểu thư không còn bên trong đình sao?"Chung Niệm Nguyệt vén một góc màn lụa ra, lười biếng nói "Còn đây. Ta không muốn học làm thơ, ngươi có thể đi rồi."Chu Nham Văn ngẩng đầu lên, một lần nữa nhìn thấy dung mạo của nàng, liền cảm thấy chấn động không thôi, dường như chân đã bị cắm rễ ở dưới đất, đứng yên bất ta thấp giọng nói "Vậy....vậy tiểu thư thích cái gì?"Tấn Sóc Đế đứng dậy đi đến bên cạnh Chung Niệm Nguyệt, đặt tay lên vai nàng, không dùng sức nhưng lại giống như đang bảo nàng yên lặng. Hắn chen vào nói "Cái tâm tư kia của ngươi, liếc mắt một cái đã biết. Thu lại những lời làm bộ làm tịch kia lại đi."Chu Nham Văn kinh ngạc, liền lạnh lùng nói "Ai? Ngươi là ai?"Chung Niễm Nguyệt nghĩ thầm, lá gan của tiểu tử này đúng là lớn!Lại dám nói chuyện như vậy với bệ Sóc Đế nhìn người đứng đó, cảm thấy hắn ta đã trưởng thành rồi nhưng vẫn ngu xuẩn, hành sự dối trá, nhìn chỗ nào cũng cảm thấy chán mắt hắn rũ xuống, nhìn mái tóc của Chung Niệm Nguyệt, sau đó hắn cầm lấy một viên ngọc Minh Châu trên trâm cài, tiện tay quăng xuống hồ nước cách đó không xa, lãnh đạm nói "Nếu ngươi thực sự hâm mộ nàng, vậy nhảy xuống hồ nhặt viên ngọc lên đi."Chu Nham Văn đứng ở đó, sắc mặt vô cùng tức giận "Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi không phải huynh trưởng của Chung tiểu thư, lại không giống như giọng nói của phụ thân nàng...."Tấn Sóc Đế vuốt tóc Chung Niệm Nguyệt, nói "Nếu muốn dạy làm thơ, trên thế gian này có biết bao nhiêu đại nho, cần gì tới lượt hắn ta? Hôm nay cũng chỉ là kêu hắn ta bỏ chút công sức giúp ngươi nhưng hắn ta lại không làm được. Ngay cả một viên ngọc hắn ta cũng không nhặt được. Người như vậy thì không cần nhìn thêm nữa."Chu Nham Văn nghe thấy lại càng tức giận "Ngươi nói chuyện đúng là kiêu ngạo...."Trong miệng hắn dường như các đại nho đó đều dễ dàng gặp được.*Đại nho Dùng để chỉ những người trí thức có học thức và tư cách đạo đức cao. Ngày xưa còn dùng để chỉ những vị học giả nổi là Chung tiểu thư.....Chu Nham Văn cắn môi, nghĩ thầm, hắn ta không cần phải so đo với tên Nham Văn nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra, mạnh mẽ nói "Tại hạ sẽ nhặt viên ngọc lên cho tiểu thư!"Dứt lời, hắn ta liền nhảy xuống Niệm Nguyệt "..."Tấn Sóc Đế "..."Bên ngoài liền vang lên tiếng hoảng tiểu thư hét to nói "Đại ca!"Bàn tay Tấn Sóc Đế đang vuốt tóc Chung Niệm Nguyệt hơi dừng lại một chút, rất nhanh sau đó liền tiếp bình tĩnh nói "Dễ dàng bị khích tướng, đầu óc ngu xuẩn, không thể trọng dụng. Người như vậy thì không cần nhìn thêm nữa."Chung Niệm Nguyệt???Ngươi nói sao cũng đúng!Chung Niệm Nguyệt tức giận, ngẩng đầu lên cắn vào cổ tay Tấn Sóc Đế."Tuy rằng thanh danh của ta ở kinh thành không được tốt nhưng hôm nay bệ hạ ném viên ngọc xuống, người khác lại tưởng rằng là do ta. Vô duyên vô cớ bị hắt một chậu nước bẩn như vậy, bê hạ nói xem nên bồi thường cho ta như thế nào?" *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.🌼 Trường thọ 🌼Cung yến tất, nữ nhạc công công đứng bên cạnh cao giọng nói "Cung tiễn bệ hạ."Chung Niệm Nguyệt ngơ ngác một lát, sau đó mới từ dưới bàn ngó đầu nghĩ thầm có phải là sẽ để nàng ở lại đây không, chờ sau khi tất cả ra ngoài thì sẽ có người tới đón nàng....Nhưng lại nhìn thấy Tấn Sóc Đế cúi người nhặt áo choàng lên sau đó đỡ lấy Chung Niệm Nguyệt từ dưới bàn đứng dậy, lấy áo choàng trùm lên người nàng."Đội mũ vào." Tấn Sóc Đế thấp giọng Niệm Nguyệt đứng thẳng dậy, nhanh chóng đội lại mũ áo choàng, quay đầu nhìn xuống phía nhìn thấy tất cả mọi người đều quỳ xuống cúi sát đầu hành một ai dám ngẩng đầu Niệm Nguyệt thu lại ánh mắt, đuổi theo Tấn Sóc không quên nói với Mạnh công công "Công công nhớ nói với nương ta một tiếng, đừng để bà lo lắng.""Nô tài nhớ kỹ." Mạnh công công cười Niệm Nguyệt đi theo sau Tấn Sóc Đế, bất tri bất giác đã đi ra khỏi Bảo Hòa ngoài tuyết rơi dày đặc, nhiều như lông ngỗng, lạnh đến mức Chung Niệm Nguyệt cảm thấy rùng Sóc Đế dừng lại, đưa tay ra phía sau "Lại đây."Chung Niệm Nguyệt cũng không khách khí, bước lên, nấp vào bên trong cánh tay của Tấn Sóc Đế "Thân hình bệ hạ cao lớn, chắn gió rất tốt."Cung nhân nghe thấy, kinh ngạc cúi thấp đầu mắt Tấn Sóc Đế khẽ động, nét mặt không thay đổi, thản nhiên đưa tay lên xoa đầu Chung Niệm nàng vẫn còn nhỏ, tóc vẫn là vấn kiểu song nha kế, trên hai búi tóc có hai ba chuỗi ngọc rũ xuống, phía trên còn gắn thêm trâm cài hình tròn màu Sóc Đế đưa tay lên Niệm Nguyệt "Đừng có làm rớt, nương ta búi nửa ngày đó."Tấn Sóc Đế thấp giọng đáp lại, trong lòng có một tia tiếc nuối xẹt cũng không phải là một món đồ, không thể đặt nàng ở một chỗ để nàng không thể đi đâu còn có cha nương và cả huynh trưởng, mỗi ngày đều sẽ nhớ tới người khác."Ta đi đâu chờ nương của ta thì được?" Chung Niệm Nguyệt lẩm bẩm nói."Nơi nào cũng không được." Tấn Sóc Đế thêm vài bước Chung Niệm Nguyệt liền nhìn thấy ngự Sóc Đế không đi tiếp Niệm Nguyệt chỉ có thể ngước đầu lên nhìn hắn "Chút nữa bệ hạ muốn đi đâu?""Càn Thanh Cung.""Vẫn còn yến tiệc nữa sao?"Chung Niệm Nguyệt nhớ rõ vào thời Minh - Thanh sẽ làm như ngày sinh thần của hoàng đế, sẽ mở yến tiệc ở nội cung, chỉ dành cho những người trong hoàng thất, họ sẽ chúc bệ hạ thiên thu vạn Sóc Đế nhàn nhạt nói "Không có."Chung Niệm Nguyệt cũng không hỏi hắn vì sao lại không có, chỉ rụt cổ lại, chôn đầu vào mũ áo choàng, nói "Ta có thể đi theo bệ hạ tới đó ngồi đợi một chút được không?"Lúc này trên mặt Tấn Sóc Đế mới hiện lên ý cười, hắn trả lời "Đương nhiên là được.""Ngự liễn ta không dám ngồi, bệ hạ cho người tới cõng ta là được." Chung Niệm Nguyệt nói xong liền có mấy thái giám bưng cỗ kiệu Niệm Nguyệt ngây nàng cảm giác giống như đã chuẩn bị từ trước vậy....À, đây có thể là cái mà nàng ngồi khi đến Niệm Nguyệt sợ lạnh, lập tức leo bao lâu, cỗ kiệu liền di ảnh bọn họ biến mất trong gió tuyết, thì những người bên trong Bảo Hòa Điện mới chậm rãi đi ra ngoài."Chung đại nhân, phu nhân." Tiểu thái giám bước nhanh về phía họ "Tiểu thư được Huệ phi nương nương đón đi, nương nương nói hôm nay trời lạnh chỉ sợ không thể nhìn thấy đường đi, không cẩn thận một chút liền té ngã. Nên đã giữ tiểu thư lại trong cung qua đêm."Chung đại nhân hơi cau mày nhưng vẫn nói "Đã xin qua ý chỉ của bệ hạ chưa?"Tiểu thái giám nói "Đã báo cho Mạnh công công, tiểu thư lúc này hẳn là đã ở trong phòng ấm áp nghỉ ngơi."Vạn thị cảm giác dường như đây không phải là do Huệ phi phi hành xử cẩn thận, ngoài miệng thì nói thương Niệm Niệm nhưng chắc chắn nàng ta sẽ không vì Niệm Niệm mà phá vỡ quy đầu Vạn thị hiện lên một thân ảnh......Tấn Sóc Đế?Nhưng bà lại cảm thấy khả năng này không rằng Niệm Niệm có công cứu giá nhưng đế vương muốn ban thưởng có rất nhiều cách. Cần gì phải để tâm ở mọi nơi như vậy?Tiểu thái giám kia nói xong liền khom lưng rời thị khôi phục lại tinh thần, cũng không nói thêm gì nữa. Huống chi bà cũng thương xót cho thân thể của nữ nhi."Thôi." Khắp nơi đều có người, Vạn thị nắm lấy tay áo Chung đại nhân "Chúng ta về thôi."Ngược lại Chung Tùy An đứng bên cạnh nhíu nhà Chung gia bước vào gió có người thấp giọng nói "Huệ phi đối với Chung tiểu thư đúng là rất tốt.""Đúng là lạnh thật.""May mà Niệm Niệm không đi cùng chúng ta." Vạn thị không nhịn được mà rùng dưới mái hiên cung điện, Kỳ Hãn đã đứng ở đó một lúc thái giám hỏi "Điện hạ, chúng ta cũng xuất cung sao?"Kỳ Hãn quay đầu lại nhìn Đại hoàng tử cùng Tam hoàng tử đứng cách đó không hoàng tử mặt đầy vui hoàng tử thì không mấy cao Hãn nhếch môi "Đi, thỉnh an mẫu phi ta."Hắn chạy nhanh tới cung Huệ phi nên không cảm thấy lạnh khi tới cung Huệ phi, Kỳ Hãn cảm thấy trên lưng còn đổ mồ nhân thắc mắc hỏi "Nương nương còn chưa trở về, điện hạ sao ngài lại tới nhanh như vậy?"Kỳ Hãn đảo điện quạnh quẽ, không có bất kỳ âm thanh nào Hãn nắm chặt tay, thấp giọng hỏi "Hôm nay mẫu phi tính đưa ta thứ gì?"Cung nhân "Không có. Điện hạ là tới tìm cái gì sao?"Kỳ Hãn lắc đầu nói "Hôm nay ở yến tiệc ta thiếu mất một món đồ, còn cho rằng mẫu phi đã lấy hộ ta."Dứt lời, hắn liền quay người rời thái giám liền Tử căn bản là không phải tới tìm Huệ phi, đến đây là vì muốn gặp Chung tiểu thư a!"Bổn Thái Tử hỏi ngươi." Thái Tử quay đầu nhìn hắn, "Ngươi hôm nay đi theo Chung tiểu thư, nhìn thấy những ai?""Cẩm, Cẩm Sơn Hầu...""Ngoại trừ bọn họ.""Còn có một cung nhân nói với tiểu thư là đi theo nàng ta. Tiểu thư liền đi theo nàng ta. Cung nhân kia là người của thiên điện không phải bên ngoài. À...." Tiểu thái giám đột nhiên nhớ ra điều gì đó "Nô tài còn nhìn thấy Mạnh công công.""Mạnh công công? Khi đó ông ta không phải nên hầu hạ bên cạnh phụ hoàng sao?"Tiểu thái giám mờ mịt nói "Nô tài cũng không rõ. Chỉ là nô tài nhìn thấy hoa văn xiêm y....""Câm miệng." Kỳ Hãn ngắt lời hắn ta.".....Xuất cung." Kỳ Hãn chân Kỳ Hãn càng nhanh hơn, giống như muốn trút hết tức giận vào trong đến sau khi về tới phủ Thái Tử, hạ nhân hầu hạ hắn thay xiêm y, kinh ngạc hỏi "Điện hạ tại sao phía sau lưng ngài ướt đẫm vậy?"Kỳ Hãn không trả đứng ở đó, dường như đang chìm đắm vào suy nghĩ của chính kia, Chung Niệm Nguyệt được đưa thẳng tới bên trong Noãn cung nhân hầu hạ nàng rửa tay, còn mang nước ấm tới cho nàng ngâm Sóc Đế ngồi bên cạnh nhìn Niệm Nguyệt bị hắn nhìn chằm chằm cũng không cảm thấy không tự là không nhịn được hỏi "Hôm nay cứ như vậy mà kết thúc?"Tấn Sóc Đế "Ừ.""Cứ như vậy? Sinh thần liền qua?""Ừ."Chung Niệm Nguyệt nhớ lại sinh hoạt ký của các hoàng đế thời xưa mà nàng đã từng đọc qua, như thế nào nhỉ?Yến tiệc tổ chức ở tháp đài hoa, có diễn kịch, diễn xiếc, múa kiếm.....còn có hàng trăm con voi cùng tê giác bước vào.*Tháp đài hoaGiáo phường sẽ còn gảy bài 《Nhạc thiên thu》, tiếng nhạc hòa vang khắp tổ chức yến tiệc linh đình ba ngày liên hơi khoa trương một có lập đền thờ, sư thầy tụng kinh cùng với gánh là những gì nàng đọc lẽ Tấn Sóc Đế không thích những thứ Niệm Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn hắn, nhỏ giọng hỏi "Hôm nay ở tiệc, bệ hạ đã ăn mì trường thọ chưa?"Tấn Sóc Đế nhàn nhạt cười nói "Trẫm không tin quỷ thần, cái gọi là sống lâu nghìn tuổi cũng chỉ là lời nói không có thật."Người này có phải là quá vô cảm rồi phải đế vương rất chú ý tới mấy cái này sao?Tấn Sóc Đế nghe thấy nàng hỏi như vậy, giống như được gợi lên chút hứng thú, liền hỏi lại "Lúc trước Niệm Niệm trải qua sinh thần như thế nào?"Trong đầu Chung Niệm Nguyệt có ký ức của nguyên nàng lại muốn nói sinh thần mà nàng đã từng trải nàng không quên chính nàng là Niệm Nguyệt nhỏ giọng nói "Sinh thần mỗi năm, cha cùng nương sẽ mang ta đi chụp..."Chụp Niệm Nguyệt đổi sang từ khác "Vẽ, vẽ một bức tranh.""Nương ta sẽ tự tay luộc trứng, cha ta sẽ tự tay nấu mì, sợi mì phải tự tay làm, một sợi thật dài không được ngắt đoạn.""Thì ra Chung đại nhân sẽ còn làm cái này." Tấn Sóc Đế nói."Sau đó ta sẽ được tặng tận hai cái bánh kem. Một cái là của ông bà nội và ông bà ngoại sẽ mua cho ta, cái còn lại là của bằng hữu mua cho ta. Có thể ước nguyện tận hai lần.""Ta còn nhận được rất nhiều lễ vật, có người tặng cầm, có người viết thiệp, có người tặng bút, có người sẽ tặng cuốn....chính là thứ để học...."Tấn Sóc Đế hơi nhướng mày "Còn tặng cả cái này?"Chung Niệm Nguyệt gật đầu, ánh mắt rũ xuống, lông mi run rẩy "Chỉ là..."Không biết tới khi nào mới được gặp nghĩ này vừa hiện lên, "tạch, tạch" nước mắt đã rơi vào thau điện không còn tiếng lặng rất Sóc Đế ném cây kéo trong tay sang một bên, hắn chậm rãi đứng dậy đi đến gần, chỉ nhìn thấy nước mắt Chung Niệm Nguyệt rơi càng công công cũng bị kinh chưa đợi ông lên tiếng hỏi, Tấn Sóc Đế liền vươn tay nâng cằm Chung Niệm Nguyệt Niệm Nguyệt khóc thật sự rất là thương với lúc ở huyện Thanh Thủy cũng khác gì Sóc Đế khom lưng, bế nàng lên, đặt ngay mép giường, hỏi "Đau ở đâu?"Chung Niệm Nguyệt không trả lời hắn, chỉ ngẩng đầu lên nhìn hắn, hai mắt ướt đẫm, lông mi run rẩy "Ta rất thích sinh thần, bệ hạ không thích sao?"Tấn Sóc Đế không biết sinh thần này có ý nghĩa với những ngày thường thì không khác biệt gì mấy, chỉ là ngày này nhắc nhở hắn, hắn đã nhiều hơn một tuổi, sẽ cận kề cái chết hơn một bước, những điều mong muốn trong lòng đã làm được chưa?Ngoài ra thì hắn không thích cũng không chán ghét ngày Sóc Đế nhìn khuôn mặt của Chung Niệm Nguyệt, đến khi khôi phục lại tinh thần, không biết tay hắn từ khi nào đã che lấy hai mắt của Chung Niệm tay hắn khẽ động, không thể lau nước mắt cho nàng mà ngược lại nước mắt rơi càng nhiều Sóc Đế nói "Trẫm thích."Từ hôm nay trở đi sẽ ra Mạnh công công cũng rất muốn Tấn Sóc Đế ăn mì trường thọ, vừa nghe thấy, liền nói "Mau, mau đi kêu Ngự Thiện Phòng làm một chén mì trường thọ. Phải làm một sợi mì thật dài, không được đứt đoạn."Mạnh công công cười nói "Nếu tiểu thư yêu thích sinh nhật vậy cùng nhau ăn một miếng đi."Lúc này Chung Niệm Nguyệt mới cảm thấy việc nàng khóc thật là nhảm lau mặt, trả lời "Ân."Khi cúi đầu xuống mới nhìn thấy cả người nàng đều ngồi trong lòng ngực Tấn Sóc mắt thấm hết trên vạt áo của Tấn Sóc Đế, thấm thành từng đóa Niệm Nguyệt hơi ngây người, lúc này nàng mới biết rằng, Tấn Sóc Đế cùng những nhân vật như Thái Tử, Tô Khuynh Nga, Huệ phi kia, thật sự khác nhau rất nhiều.

hoàng hậu chính là thiên hạ