chờ tôi có tội

Từ xưa đến nay, buổi tiệc nào cũng xảy ra nhiều chuyện a. Nghĩ đến tên Trần Nghị kia có lẽ nhờ sự trợ giúp của Lý Thanh Thanh trà trộn vào trong buổi tiệc, rồi sau đó hạ thuốc gì đó cho cô khiến cô xấu mặt trước mặt mọi người, ép buộc Mộ Lâm nhất định phải ly hôn. Nửa chỉ vàng cuối cùng là chiếc nhẫn đính hôn, vợ tôi trao cho tôi để phòng thân. Tôi để lại nhà vì thật ra không biết sống chết thế nào. Dù sao nhờ nó, 4 mẹ con ở nhà cũng có cái ăn được đôi ba tuần để chờ tin tôi. Lộc và tôi rời nhà vào ngày 16/7/1987. Chờ Tôi Có Tội , chương 4 của tác giả Đinh Mặc cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Vưu Minh Hứa trơ mắt nhìn hai tay bị trói sau lưng. Động tác của anh thành thạo, một tay túm chặt lấy phần mắt cá hai chân của cô, cô dù có giãy đạp thế nào cũng không chạy thoát, rồi anh lại lấy một sợi dây khác buộc hai chân cô lại. Vưu Minh Hứa như cá nằm trên Giới thiệu truyện Chờ Tôi Có Tội. Khi mọi người đều cho rằng anh có tội, cô sẽ làm như thế nào?! Cô nói: “Đi tìm chứng cứ, minh oan cho anh. Hoặc là, bắt lấy anh, rồi đợi anh.”. Anh nói: “Được, nói thì phải giữ lời.”. Phát biểu qua Joy Sports được Goal dẫn lại, Mensah háo hức đọ sức CR7: "Đối mặt Ronaldo là điều tôi trông chờ. Tôi vẫn chưa chạm trán anh ấy ở cấp độ CLB nhưng giờ có cơ hội gặp anh ấy tại World Cup - đấu trường ở đẳng cấp cao nhất. Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Buổi đêm trong khu chợ rau hỗn loạn và bẩn thỉu, hai người họ cùng đứng trước một cánh cổng gỗ trộm nghe ngóng tình hình. Động tác của Vưu Minh Hứa rất chuyên nghiệp, dứt khoát, còn anh thì nửa đứng nửa ngồi, tư thế vô cùng bất nhã, cả người đều toát lên nét đến là vô dụng. Nhưng khi đó anh không để tâm, cô dường như cũng thấy đó là chuyện thường tình. Cô tập trung lắng nghe, còn anh nhìn cô, trong mắt là niềm ngưỡng mộ và yêu thương sâu Phùng chỉ thấy trái tim như bị thứ gì đập mạnh, vừa chua vừa xót, không biết là vì cô hay vì bản thân anh khi đó. Hiện giờ anh đã có thể bình tĩnh chấp nhận cảm giác kích động đến từ sâu thẳm thâm tâm, thậm chí còn có chút hưởng thụ cảm giác thụ sự ngọt ngào và dày vò mà cô từng mang đến cho Phùng định thần, tầm mắt quay trở về bóng hình của người phụ nữ đứng ở nơi xa. Anh nghĩ bụng, hóa ra hai người từng cùng nhau đồng cam cộng khổ, nương tựa vào nhau như của khi đó vô cùng ngốc nghếch, vô cùng thích sát đổ ập vào căn phòng hỗn loạn, quát tháo, vật lộn diễn ra trong ngắn ngủi, Vưu Minh Hứa thở gấp thò đầu ra khỏi phòng khẽ gật đầu ra hiệu an toàn cho anh. Ân Phùng đã trở lại bình thường, nhìn hình ảnh cô lúc này, anh chỉ thấy cô đẹp đến rạng ngời. Anh tăng nhanh nhịp bước theo cần động đến súng đạn là kết quả tốt này tay của nghi phạm đều bị còng về sau lưng, bị cảnh sát ép ngồi xổm trên sàn. Cửa phòng được đóng lại, Cảnh Bình và mấy người lục soát hết căn phòng, phát hiện vài gói ma túy. Cảnh Bình tung hứng ma túy trong tay, ngồi xuống trước mặt chị Vân, hỏi “Chạy đến Hồ Nam này làm gì?”Chị Vân nhìn anh, người đàn ông này toát lên một hơi thở rất quen thuộc và khiến người ta sợ hãi. Chị ta lại liếc nhìn cửa phòng, cúi đầu không lên Minh Hứa và Hứa Mộng Sơn lục soát mọi thứ đáng giá trong phòng bao gồm phiếu mua đồ trên mặt bàn, vé đỗ xe, những đồ bị vứt trong thùng rác…Chị Vân không khai, Cảnh Bình cũng không vội, đưa chị ta về Cục cảnh sát từ từ thẩm vấn. Anh cầm điện thoại của chị Vân lên, màn hình vẫn đang sáng, anh kiểm tra nhật ký cuộc gọi và tin nhắn, khóe mắt liếc nhìn khuôn mặt khẽ biến sắc của chị ra hai bên đã bắt đầu liên lạc cho nhau Bình thầm vạch kế hoạch, dặn dò những người khác “Động tác nhẹ nhàng thôi, lát nữa khôi phục mọi thứ về nguyên trạng.”Chị Vân kinh ngạc, nhìn người cảnh sát trắng trẻo này cúi người, cặp mắt một mí của anh nhìn thẳng vào chị ta. Lòng chị Vân chợt có chút sợ hãi. Cảm giác đó không khác gì bị một con sói độc ác nhìn đau đáu…“Khi đi xuống đừng làm kinh động đến người khác.” Cảnh Bình tiếp tục hạ lệnh, cười nhìn chị nên chị Vân lập tức hiểu ra, lần này chị ta đã gặp phải một người cảnh sát lão làng vô cùng thấu hiểu bọn Bình đi xem những thứ đồ khác mà mọi người tìm được trong phòng, Vưu Minh Hứa hỏi anh “Anh định làm thế nào?”Cảnh Bình lùi lại nhìn chị Vân, nói “Trước hết đưa về Cục thẩm vấn rồi để chị ta tiếp tục liên lạc với đối phương.”Đây là một chủ ý hay, mắt Vưu Minh Hứa sáng lên, nở nụ cười. Cảnh Bình cũng mỉm cười, hai người không cần nói điều gì, cùng quay người, rồi cùng thu lại nụ cười trên Phùng đứng ở nơi không xa, loại chuyện vụn vặt như vây bắt này căn bản không cần anh phải nhúng tay. Nhưng hành động mắt đi mày lại của hai người anh nhìn rõ mồn một, lồng ngực như tắc nghẹn, chua loét. Thế nhưng Vưu Minh Hứa căn bản không buồn nhìn vào lúc phòng vang lên tiếng gõ “cốc cốc.”Toàn bộ cảnh sát trong phòng lập tức im phăng phắc. Chị Vân vừa định cử động, Hứa Mộng Sơn và hai người cảnh sát khác nhanh tay nhanh mắt bị chặt miệng của ba nghi phạm, ấn họ xuống Bình và Vưu Minh Hứa nhìn nhau, hai người cùng rút súng, bước cực nhẹ về phía cửa phòng.“Cốc cốc…” Lại hai tiếng gõ nữa vang Bình ra hiệu cho Vưu Minh Hứa bằng ánh mắt, cô bóp họng, cất tiếng hỏi hàm hồ “Ai thế?”Người bên ngoài đè thấp giọng nói “Là người bạn đến từ Vân Nam phải không? Chúng tôi đến rồi, bàn chuyện làm ăn hạch đào và nấm’ cùng mọi người.”Vưu Minh Hứa nhìn Cảnh Bình, Cảnh Bình chỉ bất ngờ một khắc, sau đó anh áp người lên tường, đồng thời ra hiệu bằng tay cho những người khác nhanh chóng ẩn nấp. May mà chị Vân đặt loại phòng có nhiều gian, không gian khá rộng. Ân Phùng trốn vào sau một cánh cửa cùng Hứa Mộng Sơn. Thế nên cả một căn phòng đầy người đều nấp vào những góc mà đứng từ cửa phòng không thể phát Minh Hứa từ từ thở ra một chào hỏi của đối phương ám chỉ một thông tin quan trọng. Hắn hỏi có phải bạn bè đến từ Vân Nam, chứng tỏ họ rất có khả năng chưa từng gặp loại giao thiệp của buôn bán ma túy này gần như không thể đưa ảnh cho đối phương trước khi gặp mặt, đề phòng việc bị lộ hồ nếu đối phương thực sự biết diện mạo của chị Vân, cô cũng có thể nói mình là Tiểu Lan đến để đưa Minh Hứa mở hé cửa, giắt súng sau eo, bình thản nhìn người vừa phương có lẽ không ngờ tới người mở cửa lại là một cô gái vô cùng xinh đẹp nên không khỏi ngẩn người, hỏi “Chị Vân?”Vưu Minh Hứa không trả lời ngay mà quan sát người đó xong mới khẽ gật đến là một thanh niên khoảng 26, 27 tuổi, tóc húi cua, mặt vuông, tướng mạo bình thường, mặc áo phao quần bò. Phía sau còn có hai người thanh niên cùng tầm tuổi. Nhìn qua thì họ không khác gì những người qua đường hết sức bình Minh Hứa mỉm cười, ngó nhìn hành lang, lúc bấy giờ cánh cửa phòng bên cạnh vừa hay được mở ra, hai người khách kéo vali đi ra ngoài. Vưu Minh Hứa không thay đổi sắc mặt, đè giọng “Vào rồi nói.”Rất nhiều cảnh sát phía sau cô đều giương súng chờ Hoa bỗng nói “Không cần đâu, chẳng phải đã hẹn sẵn rồi sao? Lão Đại đang đợi chị. Ngồi xe chúng tôi đi.” Nói xong bèn quay người bỏ đi, hai người thanh niên đứng sau hắn nhìn Vưu Minh Minh Hứa ngẩn khách của phòng bên cạnh vừa hay đi ngang Minh Hứa liếc nhìn eo hai người thanh niên, ít nhất có thể thấy eo một người phồng Hoa quay đầu nhìn cô, như có chút ngờ vực và mất kiên này, Vưu Minh Hứa chợt thấy dường như có người nhẹ ấn vào lưng cô. Cô biết người đó là ai, cũng biết người đó có ý gì. Anh quyết định để cô tương kế tựu Minh Hứa cũng nhanh chóng âm thầm tính toán, đưa ra quyết định rõ ai ngờ được người đón đầu lại sai người tới vào lúc này. Xem ra chị Vân đã liên hệ với họ từ sớm, hẹn trước vào thời gian này. Vậy nên ban nãy chị Vân mới căng thẳng như thế, luôn nhìn ngó xung quanh. Nếu bây giờ cảnh sát ra tay, một là họ có súng, rất có khả năng sẽ ngộ thương những khách khác trong hành lang, thậm chí còn có khả năng bị bắt làm con tin; hai là A Hoa nói lão đại hẹn gặp, nếu bắt họ, chẳng may làm kinh động đến lão đại, vậy thì manh mối đã chờ đợi bao lâu nay sẽ lại đứt đoạn. Muốn có được tình báo một lần nữa sẽ càng khó khăn muôn Minh Hứa nói “Được.” Cô quay đầu nói lớn “A Sơn, A Bình, cùng tôi đi gặp lão đại.” Tầm mắt cô quét qua Ân Phùng đang đứng sau Hứa Mộng Sơn, anh cũng nhìn cô, Vưu Minh Hứa bình thản di chuyển tầm mắt khỏi người Mộng Sơn và Cảnh Bình giấu súng, Cảnh Bình nhanh chóng tháo cổ áo, vò tóc, một người cảnh sát vốn lạnh lùng, lão luyện lập tức mang thêm mấy phần bất kham, càn rỡ. Hứa Mộng Sơn nhìn mà ngớ người, mắng thầm trong bụng, rồi cũng bắt chước anh, lạnh mặt đi theo Vưu Minh người ra khỏi phòng, đóng cửa. A Hoa ngoảnh đầu thấy hai người đàn ông sau lưng Vưu Minh Hứa thì nhíu mày “Chị làm gì đó?”Vưu Minh Hứa bình tĩnh đáp “Anh em của tôi, đều đáng tin.”A Hoa nói “Không có quy định này. Lão đại tôi không gặp những kẻ không liên quan.”Cảnh Bình mở miệng “Không đi theo chị Vân, chúng tôi không yên tâm.”A Hoa cười nhạo một tiếng, không đi nữa mà dựa vào thành cầu thang, nói sâu xa “Chị Vân, Tùy lão đại ở Vân Nam đến gặp lão đại của chúng tôi cũng chỉ mang theo một người. Chị chẳng qua chỉ là… Đây là Hồ Nam, không phải Vân Nam.”Vưu Minh Hứa không biết Tùy lão đại mà anh ta nói là ai, song chắc chắn cũng là một tên trùm tội phạm, hơn nữa còn có địa vị cao hơn chị Vân. Thấy Cảnh Bình không đáp lại, Vưu Minh Hứa hiểu ngay, trừng mắt nhìn anh nói “Ai cho anh nhiều lới, được rồi các anh ở lại đây.” Nói xong bèn nhìn A Hoa, cười cười “Đi thôi.”Bốn người đi xuống bằng thang vừa vào thang máy, cảnh sát lập tức ùa ra khỏi phòng, chạy xuống theo lối cầu thang bộ. Ân Phùng cũng chạy ra ngoài, thấy Cảnh Bình và Hứa Mộng Sơn đều ở lại đây, tim anh không khỏi trĩu nặng. Anh quan sát cấu tạo và sự phân bố của bãi đỗ xe từ cửa sổ, nhớ lại bản đồ khách sạn, lập tức đưa ra quyết định, quay đầu chạy về phía ngược lại với nhóm cảnh sát. Giới thiệu ๖ۣۜVăn ๖ۣۜÁn Khi mọi người đều cho rằng anh có tội, cô sẽ làm như thế nào?! Cô nói “Đi tìm chứng cứ, minh oan cho anh. Hoặc là, bắt lấy anh, rồi đợi anh.” Anh nói “Được, nói thì phải giữ lời.” ✧✧✧ ♱♱♱ Trích đoạn tác phẩm ♱♱♱ Chiếc xe phía sau đi qua người họ với tốc độ chậm rãi. Cách lớp cửa kính xe còn đọng những giọt nước, Vưu Minh Hứa nhìn thấy một người đàn ông da trắng bóc, gương mặt không có nét của người bản địa, đầu đinh, ngũ quan sắc nét. Người đó mặc chiếc áo jacket màu đen, cổ áo được kéo dựng lên để lộ một phần cổ và yết hầu. Rất đẹp trai, hơn nữa còn là nét đẹp của một người đàn ông cứng rắn. …… Cô đứng không vững như sắp ngã. Một cánh tay đỡ eo cô từ phía sau. Vưu Minh Hứa như muốn phát điên, cô nhấc chân tung ra cú đá móc sau. Nhưng anh phản ứng rất nhanh, chớp mắt đã tránh được cú đá, cúi đầu thì thầm bên tai cô “Chị… không ngoan….. phải tét mông……” Nói xong, anh lật tay ngồi xuống để cô nằm úp sấp trên chân anh. Cánh tay nặng nề đáp xuống mông cô. “Còn….. hung dữ nữa không?” Anh hỏi. Vưu Minh Hứa hít liền mấy hơi cố giữ bình tĩnh, kìm chế giọng nói “Không hung dữ nữa, anh buông tôi ra.” Anh nói “Không được. Trói chị lại thì sẽ ngoan ngoãn thôi.” Nghe vậy cô nhanh nhẹn lật người tránh thoát khỏi anh. Dường như sớm đã đoán được hành động của cô, anh rút từ đâu ra một sợi dây buộc chặt hai tay cô lại. Vưu Minh Hứa trơ mắt nhìn hai tay bị trói sau lưng. Động tác của anh thành thạo, một tay túm chặt lấy phần mắt cá hai chân của cô, cô dù có giãy đạp thế nào cũng không chạy thoát, rồi anh lại lấy một sợi dây khác buộc hai chân cô lại. Vưu Minh Hứa như cá nằm trên thớt, chỉ có thể giãy giụa trong lòng anh. …… Nặng nề nhất có lẽ là đêm trước bình minh. Màn đêm vô tận như nuốt chửng mọi vật. Xung quanh hai người chỉ có làn gió nhè nhẹ và mùi vị của cánh đồng hoang hòa quyện cùng bụi đất. Hắn nói “Bất kể yêu hay không yêu, bất kể cảm giác hiện tai của tôi có chân thực hay không. Bất luận em và tôi chết khi nào, chết trong tay ai. Thực ra giây phút này tôi cảm thấy bản thân hình như chưa từng biến thái. Tôi sẽ mãi mãi khắc ghi những phút giây này, hy vọng tương lai em cũng đừng quên.” Vưu Minh Hứa trầm mặc một lúc, nói “Có lẽ vậy.” Hắn nói “Tôi chỉ ôm một lát thôi, đừng động.” Cùng đọc truyện Chờ Tôi Có Tội của tác giả Đinh Mặc tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại ๖ۣۜÁnKhi mọi người đều cho rằng anh có tội, cô sẽ làm như thế nào?!Cô nói "Đi tìm chứng cứ, minh oan cho anh. Hoặc là, bắt lấy anh, rồi đợi anh."Anh nói "Được, nói thì phải giữ lời."✧✧✧♱♱♱ Trích đoạn tác phẩm ♱♱♱Chiếc xe phía sau đi qua người họ với tốc độ chậm rãi. Cách lớp cửa kính xe còn đọng những giọt nước, Vưu Minh Hứa nhìn thấy một người đàn ông da trắng bóc, gương mặt không có nét của người bản địa, đầu đinh, ngũ quan sắc nét. Người đó mặc chiếc áo jacket màu đen, cổ áo được kéo dựng lên để lộ một phần cổ và yết hầu. Rất đẹp trai, hơn nữa còn là nét đẹp của một người đàn ông cứng rắn.……Cô đứng không vững như sắp ngã. Một cánh tay đỡ eo cô từ phía sau. Vưu Minh Hứa như muốn phát điên, cô nhấc chân tung ra cú đá móc sau. Nhưng anh phản ứng rất nhanh, chớp mắt đã tránh được cú đá, cúi đầu thì thầm bên tai cô “Chị… không ngoan….. phải tét mông……”Nói xong, anh lật tay ngồi xuống để cô nằm úp sấp trên chân anh. Cánh tay nặng nề đáp xuống mông cô.“Còn….. hung dữ nữa không?” Anh Minh Hứa hít liền mấy hơi cố giữ bình tĩnh, kìm chế giọng nói “Không hung dữ nữa, anh buông tôi ra.”Anh nói “Không được. Trói chị lại thì sẽ ngoan ngoãn thôi.”Nghe vậy cô nhanh nhẹn lật người tránh thoát khỏi anh. Dường như sớm đã đoán được hành động của cô, anh rút từ đâu ra một sợi dây buộc chặt hai tay cô lại. Vưu Minh Hứa trơ mắt nhìn hai tay bị trói sau lưng. Động tác của anh thành thạo, một tay túm chặt lấy phần mắt cá hai chân của cô, cô dù có giãy đạp thế nào cũng không chạy thoát, rồi anh lại lấy một sợi dây khác buộc hai chân cô Minh Hứa như cá nằm trên thớt, chỉ có thể giãy giụa trong lòng anh.……Nặng nề nhất có lẽ là đêm trước bình minh. Màn đêm vô tận như nuốt chửng mọi vật. Xung quanh hai người chỉ có làn gió nhè nhẹ và mùi vị của cánh đồng hoang hòa quyện cùng bụi nói “Bất kể yêu hay không yêu, bất kể cảm giác hiện tai của tôi có chân thực hay không. Bất luận em và tôi chết khi nào, chết trong tay ai. Thực ra giây phút này tôi cảm thấy bản thân hình như chưa từng biến thái. Tôi sẽ mãi mãi khắc ghi những phút giây này, hy vọng tương lai em cũng đừng quên.”Vưu Minh Hứa trầm mặc một lúc, nói “Có lẽ vậy.”Hắn nói “Tôi chỉ ôm một lát thôi, đừng động.” Ngôn Tình Nguồn 833,350 Hoàn Thành 212750 11/09/2021 waka Đánh giá từ 37 lượt Chờ Tôi Có Tội - Đinh MặcGiới thiệu truyện ngôn tình lôi cuốn này“Buông ra! Anh buông tay ra! Cứu với… Ăn cướp! Cứu với…”Gã thanh niên lộ bộ mặt hung ác, tung cú đấm về phía mặt Vưu Minh Hứa, quát lên hùng hổ “Mày muốn chết à! Câm mồm, đừng có hét nữa!” Vưu Minh Hứa phản ứng khá nhanh, bối rối tránh thoát nắm đấm. “Trốn cái gì? Không cướp thì thôi, con gái đi một mình trong tiết trời thế này không an toàn, để anh đưa em đến nơi an toàn có được không?”Giọng nói hắn đột nhiên trở nên sỗ sàng, bắt đầu động tay động chân. Nhìn thấu ý định của hắn, Vưu Minh Hứa thầm khinh bỉ trong lòng. Nhưng tình hình trước mắt vô cùng nguy cấp, cô vừa giãy giụa vừa ra sức hét lên “Anh trai biển số xe XXXXX Thành Đô – Tứ Xuyên ơi, cứu mạng với! Xin anh cứu giúp tôi với! Có kẻ cướp của hiếp dâm này! Cứu mạng với——”Gã thanh niên nổi bùng lửa giận, quay đầu thì phát hiện chiếc xe ô tô kia đã ngừng lại thật. Gã do dự, Vưu Minh Hứa nhân cơ hội chạy thoát. Gã chửi thề mấy câu, vừa định đuổi theo thì thấy chiếc xe kia bấm còi inh ỏi lao thẳng về phía Minh Hứa chạy những bước loạng choạng, vừa ngẩng đầu đã thấy chiếc xe hơi màu đen chỉ còn cách cô khoảng hơn mười mét. Người ngồi vị trí ghế lái dùng ánh mắt thận trọng nhưng kiên định nhìn cô, tay anh vẫn luôn đặt trên vô lăng, tiếng còi xe xuyên qua màn mưa cùng làn đường quốc lộ, vang mãi không ngừng khắp chốn thảo nguyên rộng tim Vưu Minh Hứa nóng lên, cảm giác an toàn bất chợt dâng trào. Hình như cô nhìn thấy người đó gật đầu với mình, chiếc xe tăng tốc, chớp mắt đã gần đến trước mặt cô.

chờ tôi có tội