chồng tôi có rất nhiều tiền
Anh có tiền có quyền tất nhiên là để làm mọi thứ trải đường cho vợ anh rồi. "Chồng tôi có rất nhiều tiền" đúng như tên gọi bộ truyện tràn ngập mùi tiền, sủng ngọt và hài hước. Đồng Bắc Bắc thông minh và mạnh mẽ, Chu Thịnh bá đạo mà lại thê nô, tạo nên
May mắn là cả bố và mẹ đều có thu nhập nên chúng tôi không phải trả phụ cấp. Chúng tôi cũng ở nhà bà ngoại nên không phải trả tiền thuê nhà. Bố mẹ tôi luôn nói, có nhiều tiền thì nên mua đất, vì chỉ có người sinh chứ không có đất.
Chương 21. Ánh sáng trong phòng rất sáng, ánh sáng cam lơ lửng trên đỉnh đầu, hơi chói mắt. Bắc Bắc kinh ngạc nhìn Chu Thịnh, cằm hơi đau, có chút khó chịu. Cô nhìn Chu Thịnh, muốn tránh bàn tay của anh, nhưng không có kết quả. Chu Thịnh bây giờ, nhìn vô cùng đáng sợ. Ánh
Nhiều khi tôi cũng ghen vì chồng liên tục qua nhà vợ cũ, rồi ngủ lại ở đó. Tôi có gọi điện, phàn nàn anh lại bảo: “Con ốm, anh không thể về được”. Vậy là những đêm tôi ở nhà một mình lại dần nhiều lên.
Gặp lại chị dâu đã bỏ nhà đi từ nhiều năm trước trong hoàn cảnh khó ngờ. Gặp lại nhau ở bệnh viện, cả tôi và chị dâu đều rất bất ngờ. Ngày đó, vợ chồng anh trai tôi cưới nhau được 6 năm nhưng vẫn chưa thể có con. Làm được bao nhiêu tiền đều để dành chữa
Chồng tôi cáu lên nói đó là tiền của em trai anh ấy, em dâu có quyền gì mà đòi. Chồng tôi bảo đúng hạn sẽ trả và không có lãi lời gì hết. Tôi thì đồng tình với em dâu, bởi mỗi tháng trả cho vợ chồng em ấy ít tiền chi tiêu cũng là điều nên làm, chúng tôi đã
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. CHỒNG TÔI CÓ RẤT NHIỀU TIỀN Tác giả Thời Tinh Thảo Thể loại Hiện đại, xuyên không, motif TRUYỆN KHÔNG CÓ GÌ NGOÀI MÙI TIỀN V V, hào môn thế gia, cưới trước yêu sau, showbiz, tổng giám đốc phúc hắc mang tiếng trăng hoa x diễn viên thực lực xuyên vào cô gái nhỏ đáng thương, siêu SẠCH – siêu SỦNG – siêu NGỌT, nam nữ cường, hài hước nhẹ nhàng, HE. Độ dài 128 chương Tình trạng Hoàn edit. Văn án Điều khiến Đồng Bắc Bắc bị anh hấp dẫn không phải là tiền của anh hay mặt của anh, mà là cách anh bảo vệ cô. Chu Thịnh – ông trùm tài chính đẹp trai phóng khoáng, phong thái siêu phàm. Được đông đảo phái đẹp nhớ thương, phụ nữ dâng đến cửa càng nhiều không đếm hết. Nhưng nghe nói anh chỉ cưng chiều một thiếu nữ. Mà thiếu nữ đó, vừa khéo lại là cô vợ anh khốn khổ lắm mới theo đuổi thành công. Đồng Bắc Bắc có hai câu cửa miệng. Một là “Chồng em có rất nhiều tiền”. Hai là “Chồng em rất rất tốt.” Chu Thịnh chỉ có một câu cửa miệng “Vợ anh nói gì cũng đúng.” *** Đồng Bắc Bắc vốn là một cô gái có gia cảnh không tốt, một thân một mình lăn lộn với nghề diễn xuất, vất vả đi từ những vai quần chúng lên tới được vai phụ. Những tưởng cố gắng được đến mức này, tương lai của cô sẽ dần dần tốt lên, ai ngờ một tai nạn sau cảnh quay đã làm cô ngất lịm, rồi khi tỉnh lại cô bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên tới một cuộc sống khác. Thân thể cô xuyên vào này cũng tên là Đồng Bắc Bắc, con gái út của một gia đình nhà giàu nho nhỏ, nhưng lại phải sống khốn khổ hơn cả cuộc đời trước đây của cô. Cha không yêu, mẹ không thương, ba chị gái xúm vào bắt nạt, gia đình coi cô ấy chỉ như một món hàng hóa trên thị trường hôn nhân để mong liên hôn với nhà giàu. Cô ấy đã từng nổi loạn, đã từng giãy giụa trong vô vọng, cho đến ngày bị ép gả cho người đàn ông mình căm ghét, cô ấy đã lựa chọn kết thúc cuộc đời này. Đồng Bắc Bắc mở mắt tỉnh lại trong bệnh viện, với những ký ức mơ hồ không đầy đủ từ nguyên chủ, lại đối diện với cặp cha mẹ giả dối cực phẩm kia, cô khôn ngoan tạm đồng ý với cuộc liên hôn sắp đặt. Vì cô biết, nếu không đồng ý lần này thì sẽ còn lần sau, mà kẻ sau chắc chắn sẽ còn đáng ghê tởm hơn kẻ trước. “Vị hôn phu” trên danh nghĩa là Chu Thịnh cũng đến, Đồng Bắc Bắc dường như cũng hơi hiểu được, vì sao nguyên chủ lại phản đối kết hôn với anh ta dữ dội đến thế. Chu Thịnh siêu đẹp trai, siêu giàu có, là “khách quen” của hotsearch khi cứ dăm ba ngày lại lên một lần, mà mỗi lần lại với một người phụ nữ khác nhau. Một kẻ trăng hoa thành tính, nhân mô cẩu dạng, ngoài miệng luôn dịu dàng nói cười nhưng ai biết bên trong ẩn chứa bao lưỡi dao găm, đúng là một cô gái yếu ớt luôn khao khát tình yêu thương như nguyên chủ sẽ không thể chấp nhận được. Nhưng chẳng rõ vì nguyên nhân gì mà Chu Thịnh cứ nhất quyết muốn kết hôn với Đồng Bắc Bắc, anh dùng mọi biện pháp, thậm chí cả đe dọa sản nghiệp nhà họ Đồng để khiến cô phải đồng ý. Cũng chẳng còn cách nào khác, Đồng Bắc Bắc ngoan ngoãn thuận theo. Cô cũng không ôm hy vọng gì nhiều, chỉ mong hai người sẽ tương kính như tân, anh tiếp tục lên hotsearch của anh, cô lặng lẽ sống cuộc đời của cô, không quá đáng ép uổng nhau là được. Bỗng nhiên được trao cho một thân thể mới, trẻ tuổi xinh đẹp, lại có một ông chồng giàu có nên không phải lo cơm áo gạo tiền, Đồng Bắc Bắc khao khát được đi học diễn xuất bài bản và tiếp tục theo đuổi nghề diễn viên mà cô tâm huyết. Tưởng rằng Chu Thịnh sẽ làm khó hay ngăn cản cô gì đó, ai dè anh còn bày tỏ sự khó hiểu rằng tại sao cô phải hỏi ý anh? Đồng Bắc Bắc mơ hồ nhận ra, có lẽ người chồng cô bắt buộc phải cưới này, hình như không tệ đến mức như cô nghĩ. Đâu chỉ là “không tệ”, Chu Thịnh thực sự là chuẩn mẫu hình tượng “người chồng quốc dân” ấy chứ. Anh chiều chuộng Đồng Bắc Bắc vô điều kiện, cô muốn đi học thì đi học, muốn làm diễn viên thì làm diễn viên. Anh còn chăm sóc cô chu đáo trọn vẹn, không để cô phải chịu bất cứ một sự ấm ức nào, dù là từ gia đình, bạn học, hay từ những người ngoài. Còn một điều nữa làm Đồng Bắc Bắc ngạc nhiên cũng như thầm vui vẻ, là anh không còn lên hotsearch hay có tin tức gì với bất kỳ người phụ nữ nào nữa. Đồng Bắc Bắc nửa rung động nửa nghi ngờ, Chu Thịnh thực sự thích cô? Hay là anh thích nguyên chủ Đồng Bắc Bắc của trước đây? Tại sao anh lại yêu chiều cô vô điều kiện đến như vậy? Nhưng thật ra Chu Thịnh nào có nghĩ nhiều đến thế. Anh luôn tin rằng mình cưới Đồng Bắc Bắc là sự sắp đặt của số phận, còn dần dần yêu cô, là do con người cô và do trái tim anh mà thôi. Anh đã từng nghĩ cô gái mình sẽ cưới rất yếu đuối và trầm lặng, lại vừa sợ hãi vừa căm ghét anh. Nên một Đồng Bắc Bắc thông minh hiểu chuyện, mạnh mẽ lại kiên cường này quả thật đã làm anh phải nhìn lại lần thứ hai, thứ ba, rồi đến lần thứ bao nhiêu nữa… cho đến khi anh bị hút hồn lúc nào chẳng hay. Chỉ là cô vợ nhỏ thật không dễ để theo đuổi, cô mang trong tim một ước mơ và tình yêu mãnh liệt với diễn xuất, còn có một tương lai rực rỡ mà cô muốn vươn tới, tất nhiên con đường ấy không hề dễ dàng hay giản đơn. Nhưng vậy thì sao chứ? Anh có tiền có quyền để làm gì ^^ tất nhiên là để làm mọi thứ trải đường cho vợ anh rồi. Rồi đến một ngày những nghi ngờ giữa họ sẽ được làm sáng tỏ, quá khứ bất hạnh của Đồng Bắc Bắc sẽ được đền bù, kẻ ác sẽ bị trừng phạt và những người thuộc về nhau sẽ mãi mãi ở bên nhau. *** “Chồng tôi có rất nhiều tiền”, đúng như tên gọi, là một bộ truyện tràn ngập mùi tiền, sủng ngọt và hài hước. Đồng Bắc Bắc thông minh và mạnh mẽ, Chu Thịnh bá đạo mà lại thê nô, tạo nên một cặp đôi ngọt ngào, không hề thiếu cẩu lương phát cho người đọc ^^ Truyện được kết hợp hài hòa giữa tình cảm, cuộc sống hằng ngày của hai vợ chồng, với yếu tố showbiz và sự nghiệp, cũng như những bí ẩn về quá khứ và thân thế của Đồng Bắc Bắc, đảm bảo sẽ mang đến cho bạn những phút giây nhẹ nhàng vui vẻ và cuốn hút không rời ạ.
Editor _14thfebruary Trong nháy mắt, phòng khách bỗng yên tĩnh đến lạ thường. Đồng Bắc Bắc nhìn mọi người xung quanh, khóe miệng cười có chút trào phúng. Trong đầu cô có không ít ký ức tước đây của "Đồng Bắc Bắc", nhưng thật ra cũng không đầy đủ lắm, ví dụ như quan hệ với mọi người trong nhà, bất kể là ai cũng có quan hệ không tốt lắm, chỉ có người giúp việc trong nhà là tốt hơn một chút. Kể cả chị cả, chị hai, chị ba, chị tư, thậm chí là người mẹ của mình, quan hệ đều rất giống nhau, thậm chí có điểm xung khắc như nước với lửa, đây cũng là nguyên nhân cô không thích về nhà. Mẹ Đồng một bên ai u một tiếng, một bên hòa giải, "Sao lại có chuyện đó được, chúng tôi đều mong Bắc Bắc có thể trở về." Bà vừa nói vừa nhìn về phía Chu Thịnh, "Chu tổng qua bên này ngồi đi." Đồng Bắc Bắc nhìn vẻ mặt nhịn nọt của mẹ Đồng, không khỏi cười nhạo một tiếng. Chu Thịnh cong môi, quay đầu nhìn cô, "Không phải muốn về lấy đồ sao, đi lấy đi, rồi về." "Được." Lúc này mẹ Đồng mới nhớ đến Đồng Bắc Bắc, hỏi cô, "Bắc Bắc về là muốn lấy đồ sao?" Đồng Bắc Bắc nhìn thẳng mẹ Đồng, lạnh nhạt đáp, "Đúng vậy," "Vậy đi đi, đồ của con đều ở trong phòng." "Ừ." Đồng Bắc Bắc xoay người, trực tiếp chạy lên lầu, đi đến phòng của mình, Đồng Bắc Bắc bất đắc dĩ xoa xoa ấn đường. Cho dù nguyên thân quan hệ với người nhà không tốt, nhưng cô cũng không nghĩ đến, lại kém như vậy. Chính mình về nhà của mình mà cũng bị chị mình châm chọc, như vậy là quá đủ. Cô nhìn xung quanh một vòng trong phòng, mở tủ quần áo lấy đồ, khi cô mở ra, Đồng Bắc Bắc bị quần áo bên trong kích thích, trước mặt cô là những bộ quần áo lộn xộn. Váy hai dây, quần màu xanh da trời, còn có áo trễ vai màu đỏ, các loại áo bông cho mùa đông, màu sắc thảm họa đến không nỡ nhìn. Nhíu nhíu mày, Đồng Bắc Bắc chật vật với một số quần áo có màu sắc rực rỡ, chọn ra những kiểu dáng đơn giản, màu sắc bình thường, đem gấp vào trong vali. Chọn nửa ngày, cũng không chọn ra cái gì. Cô thở dài, chuẩn bị đóng cửa tủ lại, liền nghe được tiếng bước chân bên ngoài, vừa lúc giọng của Chu Thịnh truyền đến. "Tôi vào được không?" Đồng Bắc Bắc trong lòng phỉ nhổ, trả lời, "Vào đi." Chu Thịnh đẩy cửa tiến vào, nhướng mày khi thấy vali của cô nằm trên mặt đất, "Chưa chọn xong?" Đồng Bắc Bắc vẻ mặt tuyệt vọng, "Đúng vậy, chả chọn được gì." Nghe vậy, Chu Thịnh duỗi tay mở tủ quần áo của cô ra, khi thấy những bộ đồ bên trong, không khỏi nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ rất rõ ràng." Chu Thịnh nhẫn nhịn, cuối cùng không nhịn được giễu cợt cô, "Trình độ chọn quần áo của cô đây sao." Đồng Bắc Bắc nhìn anh, gật đầu, "Đúng vậy." Cô dừng một chút, nói thêm một câu, "Nếu anh không thích, có thể bỏ đi." Hai tay Chu Thịnh đút vào túi quần, vẻ mặt có chút ghét bỏ dựa vào bên cạnh tủ quần áo, "Đi thôi, nơi này cũng không có gì tốt để lấy." "Ừ." Đồng Bắc bắc cúi đầu đem vali kéo lên, chuẩn bị đi ra ngoài, tay chưa đụng vào tay cầm vali, liền bị một bàn tay to giành trước, "Đi xuống đi." Cô sửng sốt một chút, nhìn tay của Chu Thịnh dừng ở tay cầm, thu mắt, gạt những suy nghĩ trong đầu ra, thấp giọng, "Ừ." Hai người lần lượt đi xuống lầu, khi đi xuống, Đồng bắc bắc không nhịn được quay đầu nhìn về căn phòng nhiều lần, sau này cô, chắc không còn cơ hội quay về đây. "Như thế nào, không bỏ được." "Không có." Hai người xuống lầu, mấy người đang ngồi trên ghế sô pha đều nhìn qua. Mẹ Đồng vội vàng đứng dậy, đến trước mặt Chu Thịnh hỏi, "Chu tổng không ở lại ăn cơm tối sao." Chu Thịnh cười khẽ, "Không được, tôi có chút bận rộn, không có thời gian." Vẻ mặt của mẹ Đồng cứng đờ, nhưng rất nhanh khôi phục lại bộ dáng nịnh nọt, "Bắc Bắc đâu, có muốn ở lại ăn cơm tối không." Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc nâng mắt nhìn bà, cười nhạo, "Không được, mẹ chắc là cũng không muốn con ở lại ăn cơm." Mẹ Đồng "...." Bà cười gượng hai tiếng, có chút trách móc nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, "Sao vậy được, mẹ tất nhiên hy vọng con ở nhà lâu hơn một chút." Đồng Bắc Băc nhướng mày nhìn bà, "Thật sự?" Cô cong môi cười, không đợi mẹ Đồng nói câu tiếp theo cô liền mở miệng, "Nhưng con không muốn ở lại." Mẹ Đồng, "......" * Cho đến khi lên xe, Chu Thịnh mới mỉm cười, nhìn cô từ trên xuống dưới, "Không nhìn ra, có tin đồn Đồng tiểu thư yếu đuối nhát gan, không ngờ miệng lưỡi lại lợi hại như vậy." Đồng Bắc Bắc nhìn anh, trả lời hợp tình hợp lý, "Anh cũng biết đó chỉ là lời đồn." Chu Thịnh nghẹn họng, che miệng ho, "Do tôi nhìn lầm." Đồng Bắc Bắc châm biếm, "Đồng tiểu thư có dũng cảm cắt cổ tay tự tử, anh cảm thấy sẽ là một người yếu đuối nhát gan sao?" Trên thực tế, nguyên chủ không thể nói là yếu đuối nhát gan, chỉ là tuổi còn nhỏ, vẫn luôn được Đồng gia chăm sóc, tuy rằng trong lòng có chút phản nghịch, nhưng cũng không thể nói cô ấy có năng lực đó, cho nên mới luôn bị người nhà khi dễ. Sắc mặt Chu Thịnh thay đổi liên tục, trầm ngâm một lúc rồi nói, "Quả thật không giống, là do mắt tôi có vấn đề." Đồng Bắc Bắc, "Biết được là tốt." Chu Thịnh nhìn cô vài lần, nhướng mày không nói gì, trực tiếp lái xe. Đột nhiên, Đồng Bắc Bắc a một tiếng, "Anh dẫn tôi đi đâu?" "Bán lấy tiền." Đồng Bắc Bắc, ".....Câu chuyện cười này, một chút cũng không mắc cười." "Phải không, tôi nghĩ là có thể." Đồng Bắc Băc nghẹn họng, không nói nên lời nhìn anh, "Trước kia tôi nghĩ, Chu tổng tiếng tăm lừng lẫy, sẽ không biết kể chuyện cười." Chu Thịnh cong cong khóe môi, đánh giá cô, đem câu nói kia của Đồng Bắc Bắc, trả lại cô. "Cô cũng biết là cô nghĩ." Đồng Bắc Bắc thật sự một chữ cũng không nói ra được, chỉ muốn nói lời thô tục. "Fuck." Cô nghĩ nửa ngày, cũng chỉ nghĩ ra từ này. Chu Thịnh nhướng mày cười, "Là một cô gái, không nên nói bậy." Đồng Bắc Bắc "..... Rốt cuộc anh đưa tôi đi đâu." "Mua quần áo." "À." Chu Thịnh có chút ghét bỏ nhìn cô, "Cô đem những quần áo đó vứt đi, không có cái nào mặc được." Nghe vậy, Đồng Bắc Bắc nghiêm túc gật đầu, nhìn về phía Chu Thịnh, "Cho nên hiện tại anh đưa tôi đi mua quần áo." "Ừ." Chu Thịnh bày ra vẻ mặt tôi đối với cô rất tốt, chờ đợi Đồng Bắc Bắc khen. Đồng Bắc Bắc nhíu mày, nhìn Chu Thịnh ghét bỏ, "Nhưng tôi, không muốn cùng anh lên hot search." Chu Thịnh "....." Hết chương 5.
Hán Việt Ngã lão công ngận hữu tiềnSố chương 128Ngày mở hố 10/12/2019Ngày lấp hốEditor _14thfebruaryThể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Sảng Thịnh là mẫu người đàn ông mà phái nữ ưu ái, người vừa đẹp trai vừa có tiền, dáng vẻ anh tuấn, phong thái khí thế không thiếu các cô gái săn đoán, tự mình đề cử, muôn hoa khoe sắcThế nhưng nghe nói chỉ có duy nhất một cô gái nhỏ là ngoại lệ, là người mà anh hết mực cưng chiềuMà cô gái nhỏ này tình cờ trở thành vợ anh, người mà anh tìm kiếm rất Bắc Bắc được mời tham gia bữa tiệc của các chị em gái số 1 Ai nha, chồng của tôi gần đây hay mang tôi ra ngoài chơi, tuyết ở Thụy Sĩ thật gái số 2 Còn chồng của tôi nói tôi gần đây xinh đẹp lên không gái số 3 Bạn trai tôi nói, dáng người của tôi là đẹp nhất.......Sau khi mọi người nói xong, nhìn về phía khuôn mặt lạnh nhạt của Đồng Bắc Bắc, nhịn không được hỏi "Bắc Bắc, sao cậu không nói gì?"Đồng Bắc Bắc nhấc mí mắt, giọng nói lạnh nhạt "Không có gì hay để nói."Cô cúi đầu thổi thổi móng tay mình, nhếch môi cười yếu ớt "Dù sao chồng của tôi có rất nhiều tiền."Mọi người "......"Chu Thịnh Vợ tôi nói rất Bắc Bắc có hai câu cửa miệng Một là chồng tôi rất nhiều tiền. Hai là Chồng tôi rất Thịnh chỉ có một câu cửa miệng Vợ tôi bất luận nói cái gì cũng đều đúng.
Chương 11 Mười một đồng tiềnChu Thịnh vừa nói xong, Đồng Bắc Bắc quay lại nhìn người mắt đối mắt, Bắc Bắc nhìn vào mắt anh, rũ mắt che giấu sự u ám trong mắt, rồi cô nói với giọng hờ hững, làm cho người nghe không nghe ra cảm xúc riêng của mình "Đến rồi đấy à."Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Thịnh đáp "ừ", đứng bên cạnh cô, ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện Bắc Bắc, nhăn Viễn kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt mình, "Chu Thịnh?""Ừ." Chu Thịnh gật đầu "Sao chú lại ở đây?"Sự kinh ngạc trong ánh mắt của Mã Viễn quá rõ ràng, ông nhìn Chu Thịnh và Đồng Bắc Bắc, hai người trước mặt tuy không có hành động gì quá thân thiết, nhưng người sáng suốt đều có thể nhận ra giữa cả hai có gì đó không giống như biểu hiện bên ngoài."Tới ăn cơm."Chu Thịnh "... Một mình?""Không phải, còn đang chờ nhà sản xuất khác."Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn vậy, Chu Thịnh gật đầu, không để ý thêm, "Vậy chúng tôi đi trước."Trong lúc hai người nói chuyện, Bắc Bắc không nói gì, cô đang cố nhớ đến những chuyện có liên quan đến Mã Viễn một vị đạo diễn rất nổi tiếng, chỉ cần là phim ông quay, doanh thu thấp nhất cũng lên tới mười triệu. Mã Viễn có thể coi là đạo diễn có danh tiếng và thành tích top 1 trong nước, tác phẩm nào do ông quay cũng đều được công chúng yêu Viễn nhìn hai người phải rời đi, vội vàng nói "Khoan đã."Chu Thịnh dừng chân, nhíu mày quay đầu nhìn ông "Còn có việc gì?" Giọng nói đã hơi mất kiên Viễn nhìn chằm chằm ánh mắt như muốn giết người của Chu Thịnh, vẫn kiên trì nhìn về phía Đồng Bắc Bắc "Cô gái này, cô thật sự không có ý định đóng phim ư?"Đồng Bắc Bắc hơi giật mình, mỉm cười "Tạm thời không."Chu Thịnh đứng bên cạnh cười nhạo thành tiếng, ghét bỏ nhìn Mã Viễn "Nghe rõ chưa?"Mã Viễn "..."Cuối cùng ông chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn bóng lưng đi xa của hai người, yên lặng thở dài."Ông than thở cái gì thế?" Nhà sản xuất Vu vỗ vai Mã Viễn, hơi tức cười, vừa đến đã nghe thấy ông bạn làm ăn thở dài. Mã Viễn nhìn người tới "Tôi vừa gặp một mầm non tốt.""Nói rõ ra xem nào?""Một cô bé rất hợp vào vai nữ phụ trong bộ phim tôi mới quay, vai mà tôi muốn tự chọn ấy." Mã Viễn đang trù bị cho dự án phim mới, vừa đúng lúc có một nhân vật khá đặc biệt, tuy không phải nhân vật chính, nhưng phần diễn khá tốt. Quan trọng hơn cả, nhân vật này có liên quan tới toàn bộ bộ phim. Đối với Mã Viễn, phân vai ông thích nhất không phải nữ chính, mà là vai nữ số 3 nên ngay từ đầu, Mã Viễn đã khăng khăng muốn tự chọn vai, cũng may vì không phải nhân vật quan trọng nên phía đầu tư bày tỏ tùy theo ý ông. Chính ông cũng không ngờ sẽ nhanh chóng gặp được người có ngoại hình phù hợp như sản xuất Vu hơi kinh ngạc "Thật à? Thế cô bé đó đâu?""Đi rồi.""Người như ông mà để người ta chạy mất ư?"Mã Viễn bất đắc dĩ nhìn ông ta "Bạn của Chu Thịnh, còn đi cùng Chu Thịnh, tôi có thể làm gì?"Nhà sản xuất Vu bật cười, hiếm lắm mới thấy được vẻ mặt bực tức của Mã Viễn, vỗ vai ông tỏ vẻ an ủi "Ông thử lại lần nữa xem, nếu là bạn gái Chu Thịnh, chắc cũng khả thi đấy chứ?"Nghe vậy, Mã Viễn trầm ngâm suy tư một chút "Chưa chắc đã là bạn gái." Ông nhớ lại dáng vẻ bảo vệ vừa rồi của Chu Thịnh, cho dù là bạn gái thì cũng không phải bạn gái có quan hệ tầm thường."Được rồi, cùng lắm thì lại tìm một người có kĩ thuật diễn trong showbiz là được, chắc cũng không khó đâu."Mã Viễn trầm ngâm giây lát, gật đầu "Cũng đúng, chúng ta vào trong thôi.""Ừ."*Chu Thịnh và Bắc Bắc hai người lên tầng cao nhất ăn cơm, phòng ăn được trang trí sắp đặt lịch sự, vừa tới cửa đã nghe thấy tiếng đàn violon réo rắt từ bên người tìm vị trí cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống, nhân viên phục vụ đi tới ghi món xong liền rời Thịnh ngước mắt nhìn Bắc Bắc, hỏi trước "Vừa rồi đi dạo ở đâu?""Ừm, tùy tiện nhìn quanh đây thôi."Chu Thịnh nhìn quần áo trên người cô, "Mặc ít thế này không lạnh à?"Bắc Bắc cúi đầu nhìn trang phục của mình, bên ngoài có mặc áo khoác ngoài, bên trong còn mặc một chiếc áo len dệt kim basic, không thể coi là ít chứ."Đâu có ít."Mặt Chu Thịnh hơi sượng, anh vội chuyển đề tài "Đã nghĩ sẽ mua gì chưa?"Bắc Bắc lắc đầu "Chưa."Chu Thịnh ". . ."Cuộc trò chuyện của hai người nháy mắt đã chấm dứt, chủ yếu là vì không biết biểu đạt thế nào, thậm chí Bắc Bắc còn không chủ động trò rằng đã ở chung khá lâu với Chu Thịnh, nhưng cô vẫn không tìm được hình thức chung sống với Chu Thịnh, cảm thấy Chu Thịnh khác biệt quá lớn với trong kí ức của khi ăn cơm trưa xong, hai người xuống mua đồ ở tầng dưới của trung tâm thương mại, Bắc Bắc chưa nghĩ ra nên mua gì, thì Chu Thịnh đã kéo cô vào một cửa hàng "Mua ít sản phẩm chăm sóc da đi."Bắc Bắc "? ? ? ? A? Không phải trong nhà đã có sản phẩm chăm sóc da rồi à?"Lúc mới dọn đến chỗ Chu Thịnh, tuy không vào trung tâm mua, nhưng sau khi về nhà, Chu Thịnh cố ý tặng cho cô trọn một bộ sản phẩm dưỡng da, đồ trang điểm còn chất đống ở nhà. Chẳng qua vì không ra ngoài nhiều, nên cô chưa dùng đến mà thôi."Phải tới trường mà, mua mới đi.""À được."Chu Thịnh bảo một nhân viên cửa hàng tới tư vấn, nghiêm túc hỏi xem kiểu da như Bắc Bắc hợp với sản phẩm thế nào. Mua hết đồ chăm sóc da, đồ trang điểm cũng được mua thêm kha khá. Miễn là sản phẩm nhân viên cửa hàng nói hợp với cô, Chu Thịnh đều cuối cùng, Bắc Bắc nhìn mấy túi đồ, hơi dở khóc dở Chu Thịnh đứng thanh toán phía trước, cô vừa buồn cười vừa cảm động. Người đàn ông này dường như đối xử với cô rất rất nhiên, Bắc Bắc nhìn sang cửa sổ của cửa hàng đối diện. Ở đó có treo một tấm áp phích lớn, trên poster là hình đôi môi đỏ mọng hút mắt. Cô nhìn chăm chú vào hộp son bên cạnh, chợt thấy động Thịnh thanh toán xong quay đầu, nhìn theo ánh mắt của Bắc Bắc, hơi giật mình."Đi thôi.""Ừ." Bắc Bắc thu lại ánh nhìn, rũ mắt nhìn túi đồ anh xách theo "Để tôi cầm đỡ cho."Chu Thịnh cười từ chối "Không cần, mấy việc nhỏ này tôi vẫn làm được."Nói rồi anh dẫn Bắc Bắc đi về phía trước, hướng thẳng đến cửa hàng ở đối diện, Bắc Bắc sửng sốt "Không phải chúng ta mua đủ rồi à?""Mua nhiều một chút, làm gì có ai chê ít đồ bao giờ."Đồng Bắc Bắc kích động, song vẫn cố giữ tỉnh táo khuyên Chu Thịnh "Nhưng không cần nhiều tới mức đó chứ, tôi không dùng hết được mà."Chu Thịnh dừng bước, quay đầu nhìn cô "Bắc Bắc.""Huh?""Không dùng hết cũng chẳng sao, tôi có tiền."Bắc Bắc ". . ."Cô nhớ đến cuộc sống lúc trước, vào cái thời mà miếng ăn cũng là một vấn đề lớn, lại nhìn dáng vẻ phá của hiện giờ, chợt thấy đời mình như một giấc là ông trời thấy kiếp trước cô sống quá vất vả nên mới cố tình đổi cho cô một cuộc đời mới, gả cho một người đàn ông có tiền cô còn đang sững sờ, Chu Thịnh đã kéo cô vào người vừa vào, nhân viên cửa hàng đã sáng mắt nhìn hai vị đại gia đang tới gần. Nhân viên công tác ở trung tâm đều là lão làng, mắt sắc đến mức vừa nhìn đã phân tích khách tới có tiền hay không, chịu chi hay giờ trong tay Chu Thịnh xách hai túi lớn, tất cả đều được mua ở cửa hàng đối diện. Hơn nữa quần áo của hai người cũng bắt mắt, cô gái đang mặc kiểu mẫu vừa mới ra cho độ xuân hè năm nay, còn người đàn ông đi cùng tuy mặc tây trang không rõ của hãng nào, nhưng tay có đeo đồng hồ Vacheron Constantin. Tóm lại là không có món nào không đắt nữa, gương mặt người đàn ông này vô cùng quen thuộc. Đó là gương mặt điển trai hàng ngày đều có thể thấy trên weibo khoảng thời gian trước tổng giám đốc tập đoàn Chu Thị - Chu dù không biết đến cô gái đang đi bên cạnh, nhưng chỉ cần là Chu Thịnh dẫn tới, mọi người đều chẳng có lí do gì để xem nhân viên nghĩ vậy, vội vàng cười tươi đón khách "Chào mừng quý khách tới cửa hàng chúng tôi."Chu Thịnh chỉ vào poster bên ngoài "Tôi muốn xem bảng son này.""Vâng, xin anh chờ một lát."Bắc Bắc nhíu mày, nhìn Chu Thịnh "Đừng mua cho tôi."Chu Thịnh nhướng mày nhìn cô "Không thích?""Không phải." Làm gì có cô gái nào không thích, chẳng qua là vì cô thấy hơi lãng phí, người chỉ có một cái miệng, hơn nữa họ vừa mua một hộp son khác, bên trong có tận 12 thỏi, giờ còn mua thêm, Bắc Bắc thật sự cảm thấy quá Thịnh khẽ cười, ghé sát tai cô, tiếng nói khàn khàn như trêu người "Đã không phải không thích, vậy thì mua thôi." Anh dừng một chút, bổ sung thêm "Mua nhiều một chút, đến lúc thích hợp thoa cho tôi ngắm."Mặt Bắc Bắc đỏ lên trong nháy vẫn luôn biết khả năng cao Chu Thịnh có ý khác với mình, nhưng đây là lần đầu, anh nói ra lời lập lờ như nháy mắt, cô không biết phải đáp lại thế Chu Thịnh, lúc này cũng ý thức được mình vừa nói gì, anh quay đầu nhìn sang nơi khác, tai hơi nóng, hắng giọng nói "Mua nhiều chút, dù sao sau này cũng sẽ có lúc dùng đến."Bắc Bắc liếc vành tai bất chợt đỏ lên, chợt thấy hơi buồn cười, cảm xúc ngượng ngùng lúc này biến mất nhanh nhỏ giọng đồng ý "Ừ..."Cứ thế, Bắc Bắc lại thêm một hộp 50 thỏi son, không thể không nói, sau khi mua xong, cô rất vui, con gái lúc nào cũng cảm thấy son mình sở hữu quá quá Thịnh nhìn vẻ mặt cả cô, khẽ cười "Vui lắm à?""Ừ, cũng không tệ."Chu Thịnh vươn tay xoa tóc cô "Vui là được." Anh âm thầm ghi nhớ trong lòng, xem ra, sau này vẫn nên đưa cô đi mua sắm nhiều hơn, để cô vui vẻ hơn một chút."Đi mua cái khác nào."Bắc Bắc chịu thua, chỉ có thể dạo quanh trung tâm theo Chu khi dạo một vòng, từ quần áo, túi xách, giày,... toàn bộ đều được mua một lượt. Vì hai người năng lực hữu hạn, ngoại trừ đồ chăm sóc da và đồ trang điểm, những món còn lại đều đưa thẳng đến nhà mua sắm lần này chỉ có thể tổng kết lại bằng một câu lúa thu đầy bồ.*Sau khi ra khỏi trung tâm, Chu Thịnh nhìn Bắc Bắc ở sau, hỏi "Muốn về hay đến công ty cùng tôi?""Tôi có thể đến công ty ư?"Chu Thịnh dừng một chút, kinh ngạc nhìn cô "Em là vợ tôi, sao lại không thể đến?"Bắc Bắc lắc đầu, mắt đầy vẻ mong mỏi "Tôi muốn đi tham quan.""Vậy thì đi." Chu Thịnh cầm tay cô, đi đến chỗ mình đậu xe. Vừa đi vừa hỏi "Sao em lại cảm thấy mình không thể đến công ty?"Bắc Bắc à một tiếng, không biết nên trả lời thế nào. Cô vốn tưởng kiểu đàn ông như Chu Thịnh chắc sẽ không muốn cô xuất hiện ở công ty anh. Dù sao cái danh người đàn ông độc thân hoàng kim có sức hấp dẫn hơn đàn ông đã có nữa cô nghe đồn những cô bạn gái lên hotsearch với Chu Thịnh lúc trước hình như đều không thể đến công ty tìm anh. Bởi vì Chu Thịnh rất giữ nguyên tắc trong công việc, tuyệt đối không để người khác quấy rầy mình khi đang làm Bắc không hề hay biết, rằng những quy tắc đó không được áp dụng với cô.
Chương 22 Hai mươi hai đồng tiềnBắc Bắc hả’ một tiếng, kinh ngạc nhìn Chu Thịnh “Em đâu có nói là ly hôn đâu?”“Ý em vừa nói không phải như vậy sao?”Bắc Bắc “? ? ? ?” Cô lúc nào lại bày tỏ ý nghĩ ly hôn cơ chứ. Cô im lặng nhìn anh, rất muốn cười nhưng mà sự thật thì trong lòng đau khổ. Thì ra trong mắt Chu Thịnh, cô không mang lại chút cảm giác an toàn nào cả. “Chu Thịnh.”Ánh mắt mạnh mẽ của Chu Thịnh nhìn cô, anh mím môi nói “Em nói đi.”Bắc Bắc dở khóc dở cười “Em không muốn ly hôn, cũng không có ý nghĩ đấy.” Cô trầm mặc một hồi xong lại nói tiếp “Em chỉ muốn để hai chúng ta suy nghĩ rõ ràng, sau này mọi việc không thể giải quyết một cách phiến diện hay là vì một cái gì đó mà ngay lập tức kết luận, được không?”Bắc Bắc chỉ hy vọng, nếu như hai người muốn tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này mà không phải như tình trạng bây giờ, chỉ là cuộc hôn nhân hữu danh vô thực. Những việc như thế này nhất định phải suy nghĩ thấu đáo. Một cuộc hôn nhân hạnh phúc còn mệt hơn, khó khăn hơn nhiều so với chuyện yêu đương. Hôn nhân sẽ liên quan đến rất nhiều thứ. Tuy là Bắc Bắc chưa từng trải qua nhưng mà những việc nên hiểu đều hiểu. Cô không phải kẻ ngốc nghếch, ngược lại cô lại hiểu chút ít chuyện đối nhân xử thế. Những việc liên quan đến hôn nhân, trước đây đã nghe qua rất nhiều, cũng chứng kiến rất nhiều. Cô thừa nhận cô hơi hơi thích Chu Thịnh, quan tâm đến ý nghĩ của Chu Thịnh, cho nên cô không muốn cùng anh giống như trước đó nữa, không muốn phải sống xa cách nữa. Nếu như muốn thay đổi thì tất nhiên hai người nhất định phải thay đổi. Không phải là Bắc Bắc thì là chính Chu Thịnh, hoặc cả hai người cùng thay đổi. Phải bao dung khuyết điểm của đối phương, phải phóng đại ưu điểm của đối phương ngay trước mắt mình, tiếp nhận nó, cất giữ nó. Sau một hồi lâu, Chu Thịnh trầm ngâm gật đầu đáp “Được, anh hiểu rồi.”“Ừm.” Bắc Bắc nhìn anh, nhỏ giọng lên tiếng “Thôi đi ngủ đi, em cũng đi nghỉ đây.”Chu Thịnh hiểu rõ, cúi xuống nhìn vào Bắc Bắc, trên mặt cô thể hiện sự kiên định, giống như ban đầu đồng ý cùng kết hôn với anh, khi nói về ba điều quy ước. Suy nghĩ thật lâu sau, Chu Thịnh vươn tay vuốt tóc cô, nhỏ giọng đáp “Ngủ ngon, đi nghỉ sớm đi nhé.”“Chúc anh ngủ ngon.”Sau khi thấy Chu Thịnh đi, Bắc Bắc mới đóng cửa phòng lại, quay về ổ chăn ấm áp của mình. Cô cầm điện thoại nhắn tin cho Tiểu Ngư, muốn nói chuyện gì đó nhưng cứ cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống. Tiểu Ngư không biết chuyện cô kết hôn, bây giờ cô nói ra thì có vẻ không thích hợp Bắc đưa tay, vò vò rối tóc, hít một hơi dài, thôi đi, được bước nào hay bước đó đi. Bóng đêm dần dần dày đặc, hai người trong phòng đều trầm tư suy nghĩ. Đêm nay, cả hai người đều không ngủ được. *Sáng sớm hôm sau, Bắc Bắc tỉnh dậy từ rất sớm. Bởi vì là thứ Bảy, cô hoàn toàn có thể ngủ nướng nhưng mà Chu Thịnh lại không thảnh thơi như cô. Vào thứ Bảy, thường thường Chu Thịnh sẽ lên công ty giải quyết công việc, đến trưa mới về nhà. Khoảng mười giờ Bắc Bắc mới rời giường, cô mở cửa phòng ra nhìn thấy tờ giấy ghi chú của Chu Thịnh dán trên cửa.[Anh đi làm rồi, nhớ phải ăn sáng nhé. - - Chu Thịnh.]Bắc Bắc nhìn thấy nét chữ rồng bay phượng múa, khẽ cười, cầm lấy tờ giấy ghi chú. Cô đi vào nhà bếp, chuẩn bị làm đồ ăn sáng rồi ra ngoài đi dạo. Sau khi ăn sáng, Bắc Bắc chuẩn bị đồ cho bản thân ra ngoài dạo chơi. Cô muốn đi ra ngoài để giải sầu. Đêm qua cô đã suy nghĩ cả đêm về bản thân và Chu Thịnh, đến cuối cùng chịu không được cơn buồn ngủ nên Bắc Bắc mới quyết định đi ngủ. Bắc Bắc ra ngoài dạo chơi, còn bên này Chu Thịnh đang rất phiền não. Trong phòng làm việc có ba người đàn ông đang ngồi, thương lượng kế sách với Chu Thịnh. Ngô Dân đề nghị “Hay mua một bó hoa mang về, dỗ dành cô vợ nhỏ của cậu.”Chu Thịnh liếc mắt nhìn “Cô ấy không thích hoa.”Triệu Tử Dịch ở bên cạnh bổ sung “Không phải chứ, con gái không thể không thích hoa. Cậu cứ mua một bó hoa về, kèm theo một món quà, thật lòng xin lỗi là được rồi.”Nghe vậy, Chu Thịnh lắc đầu “Không đơn giản như vậy được.”Anh biết Bắc Bắc đang giận chuyện gì. Chính vì như vậy nên Chu Thịnh mới không thể tùy tiện mua một món quà tặng cho cô, đây không phải điều anh mong muốn. Sự thật cái anh cần là mối quan hệ giữa hai người tiến thêm một bước nữa. Bước tiến này không thể trông cậy vào người khác, là liên quan đến tình cảm, hai người đều có thể nói ra là tốt nhất. Bắc Bắc đối với Chu Thịnh mà nói là một một người rất đặc biệt. Ngô Dân nhíu mày, nhìn về Chu Thịnh hỏi “Tại sao cậu lại kiên quyết cưới Đồng Bắc Bắc?”Chu Thịnh tiếp tục gõ bàn phím, không trả lời câu hỏi của Ngô Dân. Về chuyện này không chỉ một mình Ngô Dân tò mò, ngay cả Triệu Tử Dịch cũng thực sự không biết nguyên nhân tại sao đột nhiên Chu Thịnh lại cưới Đồng Bắc Bắc, còn một lòng kiên quyết. “Cậu đừng nói với tôi là cậu thích Đồng Bắc Bắc đấy. Tôi không thể tin được.” Ngô Dân nói tiếp “Nghĩ kỹ thì việc cậu thích ai đó là điều không thể.”Chu Thịnh cười nhạo “Tôi cũng là một người bình thường, làm sao lại không thể thích người khác.”Triệu Tử Dịch và Ngô Dân liếc mắt nhìn nhau, cùng đồng thanh nói “Nhưng cậu không phải là người bình thường.” Vừa nói xong, Chu Thịnh đang cầm quyển sách bên cạnh làm rơi xuống, vừa cười vừa mắng “Cậu mới không phải người bình thường.”Hai người kia cười hề hề nói “Không phải, cậu nói với truyền thông là cậu không phải người bình thường.”Chu Thịnh không thèm quan tâm hai người kia nữa. Anh không nên tìm hai người này nghĩ kế, kế còn chưa nghĩ ra thì đã bị trêu chọc rồi. “Thôi, hai người các cậu về đi. Tôi còn đang bận việc.”Triệu Tử Dịch gật đầu đáp “Được rồi, có chuyện gì thì cứ gọi tụi này.”“Ừm.”Ngô Dân nhìn Chu Thịnh, ráng hỏi “Tối nay cậu thật sự không cùng với tụi tôi đi chơi sao?” “Không đi.”“Tại sao? Cậu tính hoàn lương à?”Chu Thịnh suy nghĩ, dừng việc đang làm dở lại, nhìn Ngô Dân, nhấn mạnh từng câu từng chữ “Tôi phải có trách nhiệm với hôn nhân và vợ của mình.”Ngô Dân “. . . . . . . . . .”Hay lắm, không đi thì không đi, còn nhất định muốn người khác biết mình đang có hôn nhân hạnh phúc sao? ? ?Anh suy nghĩ một hồi rồi nói cho Chu Thịnh một ý kiến hay “Tôi thấy cậu có thể mua một bó hoa về nhà xin lỗi, thật sự rất có tác dụng đó”Chu Thịnh “. . . . . . . Cút đi.”“Được rồi.”Sau khi Triệu Tử Dịch và Ngô Dân đi, văn phòng làm việc trở nên yên tĩnh. Khi kiểm tra mấy xấp tài liệu, đột nhiên Chu Thịnh nghĩ ra cái gì đó, kêu Tào Nhất Minh lấy số điện thoại của ai đó rồi gọi điện. *Buổi trưa, một mình Bắc Bắc dạo phố bên ngoài. Trên đường có rất nhiều người đi bộ, đi tới đi lui rất náo nhiệt. Ánh mặt trời rực rỡ, Bắc Bắc ngước lên nhìn ánh mặt trời không xa, theo bản năng mà nheo mắt lại. Cô thoáng nhìn, có chút ngẩn ngơ. Đột nhiên, phía trước có tiếng gọi truyền đến. Bắc Bắc nhìn về phía âm thanh phát ra, sau khi nhìn thấy ai đến thì hơi ngạc nhiên.“Haiz, thật đúng là Bắc Bắc rồi, sao một mình em ở đây?” Đồng Hạ nhìn thấy cô, thoáng ganh tị khi thấy quần áo của Bắc Bắc đang mặc trên người, lẩm bẩm nói “Mặc cái quỷ gì thế không biết.”Bắc Bắc híp mắt, nhìn quần áo đang mặc trên người, cô thấy vô cùng bình thường. Cô không hiểu Đồng Hạ tỏ vẻ như vậy là ý gì. “Có chuyện gì?” Bắc Bắc lạnh lùng đối mặt với hai người phía trước. Đồng Thu cười mỉa mai, nói nhỏ vào tai Đồng Hạ đang đứng bên cạnh. Một trận cười truyền đến tai Bắc Bắc. Dù không hiểu chuyện gì nhưng cô nghe mà cảm thấy cáu kỉnh. “Bắc Bắc, sao có một mình em ở đây? Chồng em đâu rồi?” Đồng Thu Bắc còn chưa trả lời thì Đồng Hạ đã nói ngay “A Thu, em không biết sao? Để chị nói cho nghe. Chồng của Bắc Bắc làm gì có yêu thương em ấy, các em gái ở bên cạnh cậu ta còn đếm không hết, làm sao có thể quan tâm đến Bắc Bắc chứ. Chị đoán bây giờ chắc đang ở bên ngoài cùng em gái ngoan hiền nào rồi.” Đồng Hạ nói xong còn tỏ vẻ thương cảm thở dài “Xin lỗi Bắc Bắc nhé, chị không cố ý đâu, chỉ là ăn ngay nói thẳng mà thôi.”Nghe thấy vậy, Bắc Bắc cười lạnh “Nếu như tôi nhớ không nhầm thì chồng chị mới là đang ở với “em gái” nào đó đúng không?” Bắc Bắc chậm rãi nói, nhìn thấy sắc mặt thay đổi của Đồng Hạ, cô tiếp tục tung chiêu “Đúng rồi, trước đây hình như tôi nghe nói chồng chị có con riêng bên ngoài đúng không? Chị Hai à, đã lấy chồng bao nhiêu năm rồi tại sao còn chưa sinh được con cho anh rể vậy?” Bắc Bắc ngừng lại, dựa người vào gần Đồng Hạ, nhỏ giọng hỏi “Không biết là do chị Hai có vấn đề hay là do anh rể nhỉ? Ôi, tôi nói sai rồi sao? Chị Hai yêu quý!”“Mày câm mồm lại!” Đồng Hạ lấy tay đẩy cô. Lời nói của Bắc Bắc coi như đã đụng đến “vảy ngược” của Đồng Hạ, điều chị ta không chịu đựng được chính là chuyện con cái. Nhưng mà Bắc Bắc lại biết được nguyên nhân thực sự, chỉ là trước đây Đồng Hạ không làm gì quá đáng nên cô cũng chẳng nói ra làm gì. Tuy nhiên hôm nay, trong lòng vừa hay đang bực bội, lại đụng phải Đồng Hạ, Bắc Bắc không chịu được mà nói hết tất cả ra. Đột nhiên cô phát hiện tìm được chỗ xả giận, những hờn dỗi trong lòng về Chu Thịnh đã biến mất sạch sẽ. “Đồng Bắc Bắc, mày đừng có quá quắt.” Đồng Hạ chỉ vào mặt Bắc Bắc mắng chửi. Bắc Bắc nhướng mày, lùi về phía sau, đứng ngay ngắn nhìn bộ dạng đang điên tiết lên “Chị Hai, rốt cuộc ai mới là quá quắt đây?”Cô cười lạnh nói “Tôi đang đứng yên lành ở đây. Là chị Hai và chị Ba lại đây kiếm chuyện với tôi, còn nói xấu chồng tôi.” Cô nhíu mày “Không biết nếu như chồng tôi mà nghe thấy những lời như vậy thì có vì quá tức giận mà rút hết đầu tư của Đồng thị không nữa.”Khóe môi Bắc Bắc khẽ kéo lên, nhỏ giọng nói “Chị Hai, chị thấy sao?”Đồng Hạ chỉ vào mũi cô, cơn giận bùng nổ “Đồng Bắc Bắc, mày . . . . . .” Bắc Bắc nhướng mày nhìn chị ta, mỉm cười vô tội “Tôi làm sao hả chị Hai yêu quý?”Đồng Hạ bị Bắc Bắc chọc tức điên lên, đầu óc cũng không nhanh nhẹn. Đứng ngay trên đường, trước mặt mọi người đẩy Bắc Bắc “Mày đừng có mà quá đáng.”Bắc Bắc khẽ cười, lùi lại vài bước, mặt mày lạnh tanh nói “Ai quá đáng chứ? Tôi đang ở trên đường, tự chị Hai, chị Ba đi tới, xin hỏi ai mới là vô lý? Hả?”“Chao ôi, Đồng Bắc Bắc bây giờ mày cũng to gan quá nhỉ.”Bắc Bắc mím môi, không nói chuyện. Hiện tại lá gan cô to lên thật nhưng mà cũng là điều dễ hiểu thôi. Bắc Bắc trước đây quá ngốc, ngay cả khi người nhà đối xử không tốt thì cô ấy cũng chấp nhận chịu đựng tất cả, thậm chí còn mong muốn bản thân phải tốt hơn, bị các chị bắt nạt từ rất lâu rồi nhưng vẫn đối xử tử tế với bọn họ. Tuy nhiên kết quả là cô ấy đã sai rồi. Nếu như cô còn không phản kháng lại, nói không chừng, mấy bà chị này càng không nương tay với cô, bắt nạt cô càng ngày càng kinh khủng hơn. Bắc Bắc trước đây ngốc thật nhưng cô thì không. Hơn nữa nhà họ Đồng bây giờ đối với cô mà nói không còn bất kỳ giá trị lợi dụng nào cả. Khát vọng được quan tâm trong lòng Bắc Bắc đã không còn lại một chút gì nữa. Đây là một khu vực nhộn nhịp, ngay đây có một trung tâm thương mại rất lớn, thân phận những người qua lại cũng không nhỏ. Việc náo loạn của Bắc Bắc và hai người Đồng Hạ sớm có người chú ý. Có không ít người thấy ba người rồi thì thầm to nhỏ.“Đó không phải con gái nhà họ Đồng sao? Đang làm khó dễ ai kia?”“Ai mà biết. Không phải chồng cô ta ra ngoài ngoại tình đó chứ?”“Chắc không phải đâu. Nếu đúng như vậy thì con gái lớn nhà họ Đồng đã đánh cho tơi bời rồi. Nhưng mà tôi nghe nói, con gái nhà họ là người rất hung dữ.”“Chua ngoa đúng không?”“Đúng, đúng, đúng.”. . . . . . . . .Bắc Bắc nghe thấy những lời nói cách đó không xa, nhếch miệng nhìn về Đồng Hạ “Chị còn muốn đứng đây gây chuyện với tôi nữa không?”Đồng Hạ nghiến răng nghiến lợi nhìn cô, phẫn nộ nói “Mày cứ đợi đó.”Bắc Bắc bật cười “Không thành vấn đề.”Đồng Hạ trợn mắt dữ tợn, nhìn chằm chằm cô, rồi nổi giận đùng đùng kéo Đồng Thu đi. Bắc Bắc thấy vậy, nháy mắt nụ cười trên mặt lập tức biến mất. Cô đau lòng cho Bắc Bắc trước kia, rốt cuộc phải sống trong hoàn cảnh như thế nào mà cô ấy phải dè dặt cẩn thận như vậy, rõ ràng cô ấy cũng là con gái nhà họ Đồng mà. Tại sao lại bị phân biệt đối xử như thế. *Bắc Bắc ngước lên, nhìn trung tâm thương mại phía trước. Bây giờ là thời gian ăn cơm nhưng bị Đồng Hạ gây rối nên chẳng còn muốn ăn uống gì nữa. Cô trầm tư suy nghĩ nhưng rồi cũng không vào bên trong. Bởi vì chuyện vừa rồi mà có không ít người chỉ chỉ trỏ trỏ cô, Bắc Bắc không muốn đi vào để cho người ta giống như đang “tham quan” động vật vậy. Cô đi ra ngoài, gọi taxi chuẩn bị về nhà. Vừa lên xe thì nhận được điện thoại của Chu Thịnh. “A lô.”“Bắc Bắc, em đang ở đâu? Không có chuyện gì chứ?” Giọng điệu của Chu Thịnh dễ thấy được sự lo lắng của anh. Bắc Bắc ngẩn ra, a một tiếng “Em không sao cả. Làm sao vậy?”Chu Thịnh mím môi, từ văn phòng đi thẳng ra ngoài “Vừa rồi có phải em ở trung tâm thương mại gặp đám người Đồng Hạ hả? Có bị thương ở đâu không?”Nghe thấy vậy, Bắc Bắc khó nén được sự kinh ngạc “Sao anh biết?”“Em không cần quan tâm tại sao anh biết. Nói cho anh biết em có bị thương ở đâu không? Bây giờ em ở đâu?”Bắc Bắc giật mình, nghĩ nghĩ rồi mới cụp mi xuống và nói “Có.” Cô đáng thương nói “Vừa rồi rất sợ.”Lời này không phải nói dối. Khi nãy thực sự cô đã bị dọa sợ. Tuy nhiên cũng không biết lấy dũng khí ở đâu ra mà dám đối mặt với hai người kia. Giờ được Chu Thịnh quan tâm thì cô nhịn không được mà làm nũng với anh. Trước kia còn có chút gọi là ngại ngùng, bây giờ thì không còn nữa, chỉ muốn nổi giận nũng nịu với ai đó. Chu Thịnh giật mình rồi vội vàng nói “Em đứng ở đó đợi anh, anh lập tức đến.”Bắc Bắc nghe giọng điệu của anh, cơn hờn giận trong lòng bắt đầu từ tối qua giống như đã biến mất hoàn toàn. Thì ra ở đây vẫn có một người, lo lắng cho cô như vậy, quan tâm cô như vậy. Bắc Bắc ho nhẹ một tiếng, cố che giấu nỗi buồn đang dâng trào, khàn giọng nói “Chu Thịnh, em đang trên taxi chuẩn bị về nhà.” Cô lại nghĩ “Em còn chưa ăn cơm trưa nữa.”Chu Thịnh gật đầu “Bây giờ anh về liền, em ở dưới lầu đợi anh, sau đó chúng ta cùng đi ăn cơm.”Bắc Bắc cười tươi, đáp “Được ạ.”Cúp điện thoại, Bắc Bắc nhìn cửa sổ bên ngoài, những chuyện phức tạp trước mắt dường như đã thông suốt rồi. Cô không nên nổi giận với Chu Thịnh như thế. Thực ra khi xử lý chuyện này, Bắc Bắc cũng sai một phần. Nếu như sớm nói rõ cho Chu Thịnh biết, thì cũng không có hiểu lầm như tối hôm qua. Hai người là vợ chồng, rất nhiều chuyện nên nói cho nhau hiểu. Bắc Bắc rũ mắt, nhìn điện thoại trong tay, khóe môi cong lên, đợi lát nữa sẽ nói xin lỗi Chu Thịnh. -Vừa xuống xe, Bắc Bắc đã nhìn thấy người đàn ông đang đứng đợi mình ở cổng tiểu khu. Cô sửng sốt, còn chưa phản ứng kịp thì Chu Thịnh đã nhanh chóng bước đến, nắm lấy bờ vai Bắc Bắc, nhìn từ trên xuống dưới, từ trước ra sau.“Không bị đau chỗ nào chứ?”Bắc Bắc cười, lắc đầu “Không có, ai nói cho anh biết?”“Ừm, có một người bạn đúng lúc ở đó nhìn thấy em.” Chu Thịnh nói xong, liền đưa tay lên thề “Tuyệt đối không phải anh cho người theo dõi em, thật đấy.”Bắc Bắc nhìn dáng vẻ lo lắng của anh thì bật cười “Em cũng đâu có nói anh cho người theo dõi em đâu.”“Vậy tốt rồi.”Chu Thịnh nhìn cô, đưa tay vuốt mái tóc của cô, giận dữ nói “Đồng Hạ dám ức hiếp người của anh, chị ta sẽ không xong với anh đâu.” Sắc mặt Chu Thịnh không đổi, bộ dạng tức nghiến răng nghiến lợi khiến cho Bắc Bắc rất muốn mỉm cười nhìn anh, nhẹ nhàng nói “Chu Thịnh.”“Hả?” Chu Thịnh lo lắng nhìn cô “Sao vậy??”Bắc Bắc lắc đầu, đưa tay ôm người Chu Thịnh, đầu dựa vào lồng ngực anh cọ cọ “Em xin lỗi, trước đây em quá làm cao rồi.”Chu Thịnh sửng sốt, ôm chặt lấy người con gái trước mặt, dở khóc dở cười nói “Bậy bạ, là do anh sai, vợ không có làm cao.”Bắc Bắc “. . . . . . . . .” Lại nghĩ, Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh, véo má anh rồi nói “Chu Thịnh.”“Ừm?”Giọng điệu của Bắc Bắc mang theo vẻ trêu đùa, nở nụ cười nhìn anh “Cái từ “vợ” này sao mà anh gọi tự nhiên thế.”Cô cười “Học từ lúc nào đây?”Thật ra tối hôm qua cô đã muốn hỏi rồi, lúc mà Chu Thịnh tìm cô nói xin lỗi, từ ”vợ” gọi vô cùng thuận miệng và tự nhiên. Nhưng mà lúc đó Bắc Bắc đang tức giận, hoàn toàn quên mất, bây giờ nghe thấy nên nhịn không được mà chọc ghẹo anh. Chu Thịnh “. . . . . . . . .”Bắc Bắc nhướn mày nhìn anh, mỉm cười hỏi “Xin hỏi chồng yêu của em, tối hôm qua anh nói mua sầu riêng thế đã mua chưa?”
Download ebook Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền Hán Việt Ngã lão công ngận hữu tiềnSố chương 128Editor _14thfebruaryThể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Song khiết, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Sảng Thịnh là mẫu người đàn ông mà phái nữ ưu ái, người vừa đẹp trai vừa có tiền, dáng vẻ anh tuấn, phong thái khí thế không thiếu các cô gái săn đoán, tự mình đề cử, muôn hoa khoe sắcThế nhưng nghe nói chỉ có duy nhất một cô gái nhỏ là ngoại lệ, là người mà anh hết mực cưng chiềuMà cô gái nhỏ này tình cờ trở thành vợ anh, người mà anh tìm kiếm rất Bắc Bắc được mời tham gia bữa tiệc của các chị em gái số 1 Ai nha, chồng của tôi gần đây hay mang tôi ra ngoài chơi, tuyết ở Thụy Sĩ thật gái số 2 Còn chồng của tôi nói tôi gần đây xinh đẹp lên không gái số 3 Bạn trai tôi nói, dáng người của tôi là đẹp nhất.......Sau khi mọi người nói xong, nhìn về phía khuôn mặt lạnh nhạt của Đồng Bắc Bắc, nhịn không được hỏi "Bắc Bắc, sao cậu không nói gì?"Đồng Bắc Bắc nhấc mí mắt, giọng nói lạnh nhạt "Không có gì hay để nói."Cô cúi đầu thổi thổi móng tay mình, nhếch môi cười yếu ớt "Dù sao chồng của tôi có rất nhiều tiền."Mọi người "......"Chu Thịnh Vợ tôi nói rất Bắc Bắc có hai câu cửa miệng Một là chồng tôi rất nhiều tiền. Hai là Chồng tôi rất Thịnh chỉ có một câu cửa miệng Vợ tôi bất luận nói cái gì cũng đều đúng.
chồng tôi có rất nhiều tiền