câu chuyện hồ đồ
Mọi người nghĩ rằng đó là Câu Chuyện Hồ Đồ nhưng đối với người trong cuộc thì đây quả thật là câu chuyện rất thú vị mà chỉ có người trong cuộc mới hiểu được mà thôi. Cố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả ơn. Trong khi đó Ôn Vãn không
Những ngày này, đến với Bảo tàng Hồ Chí Minh, công chúng được tận mắt chiêm ngưỡng gần 200 tài liệu, hiện vật độc đáo thuộc trưng bày chuyên đề "Mỗi kỷ vật một câu chuyện" (sưu tập tặng phẩm Bác Hồ 1945-1969). Càng tìm hiểu về những kỷ vật, càng ngưỡng mộ, khâm phục phong cách sống giản dị
Tổng hợp câu chuyện hay về Bác Hồ mới nhất cho bạn. Mỗi ngày trôi qua có hàng trăm những thứ thú vị vụt mất mà ta không biết đến. Những điều thú vị đó được ghi lại như những câu chuyện mang lại cho chúng ta nhiều điều ý nghĩa, vui, buồn đều có đủ. Nếu bạn
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s.
Edit lacthuykhiet và bạn lacthuykhietPoster MeowGiới ThiệuCố Minh Sâm giúp Ôn Vãn, lại không ngờ con bé kia lấy oán trả Ôn Vãn không thẹn với lòng, dám khẳng định Cô đối với Cố Minh Sâm, chỉ còn kém việc, dâng cái mạng nhỏ này cho anh ta. Kết quả chỉ đổi lấy tờ giấy thỏa thuận li hôn. Quả nhiên, thế giới này vô cùng bất công, người tốt lại chẳng được đền một câu để chốt văn án Kết thúc đoạn hôn nhân "hữu danh vô thực" đáng thất vọng, vận đào hoa của Ôn Vãn bỗng nhiên khởi dung Cán bộ cao cấp, ngược luyến.
Lúc này, Ôn Vãn không cảm giác được nguy cơ đang đến gần. Vốn váy đã ngắn bây giờ đã trượt lên bắp đùi, nếu Hạ Trầm nhìn kỹ sẽ thấy cảnh xuân không bỏ sót thứ may là Hạ Trầm có khả năng tự kiềm chế được, dù sao đã đến tuổi này thì chuyện gì mà anh chưa từng trải qua. Anh đỡ Ôn Vãn trực tiếp dựa vào đầu giường, cầm ly uống nước, bình thường Hạ Trầm không có kinh nghiệm chăm sóc người khác nên sức lực có hơi mạnh đối với Ôn Vãn bị sặc ho khan kịch liệt, phần lớn đều vấy vào áo choàng tắm của Hạ Trầm.“Phiền phức” Hạ Trầm chưa bao giờ chật vật như vậy, vừa vặn hôm nay tâm tình anh không tốt nên động tác hết sức thô bạo, trực tiếp cởi hết quần áo của cô quần áo là cả một quá trình gian nan, vóc dáng người phụ nữ này không tệ lắm, ngay cả Hạ Trầm cũng khó tránh khỏi suy nghĩ lung tung.“Cô nên cảm thấy may mắn là hôm nay gặp tôi”. Anh cắn răng nói bên tai cô xong, liền trực tiếp tháo đồng hồ cô Vãn mơ mơ màng màng, mặt cũng đỏ hết cả lên, mơ hồ không rõ trả lời anh một câu “Cảm ơn”.Hạ Trầm giận quá hóa cười “Cô thật là không khách khí”.Anh nghiêng người đặt đồng hồ đeo tay trên đầu giường, xoay người chợt thấy người phụ nữ kia không biết từ lúc nào ngồi dậy, hơi híp mắt nhìn sự hai người nằm cạnh nhau quá gần, ngay cả hô hấp cũng nghe thấy, chóp mũi đều là mùi hương nhàn nhạt của người phụ nữ gian này, địa điểm này còn là ban đêm , hình như tất cả có chút mờ Trầm nhìn đôi mắt trong veo như nước của cô, hầu kết có chút giật giật, giọng khàn khàn “Làm gì, ngủ”.Mặt của Ôn Vãn đỏ lên, hơi mất tự nhiên, lúc này trên người chỉ còn lại nội y, tóc dài xỏa tung trên vai, Hạ Trầm cảm thấy trên người nổi lên mấy đốm lửa nhỏ. Cô mở miệng nói chuyện lần nữa, âm thanh mềm nhũn “Tại sao anh lại cởi quần áo của tôi”.Hạ Trầm cực kỳ im lặng, nãy giờ cởi hết rồi bây giờ mới nhớ tới, có phải phản ứng hơi chậm không “Quần áo của cô ướt”.Ôn Vãn nghi ngờ cau mày, bộ dạng không tin “Không phải là anh muốn cưỡng gian tôi?”.Tại sao người phụ nữ nàyăn mặc như vậy lại chạy tới hộp đêm, đúng là tùy tiện, không biết nghĩ cái gì nên làm cái gì không nên làm, giờ phút này, Ôn Vãn ở trong lòng Hạ Trầm, dáng vẻ mê hồn cùng với đêm tịch mịch, vì vậy từng cái cử động của cô có chút giống quyến rũ. tâm Ôn Vãn nhíu chặt hơn, Hạ Trầm nhìn bộ dạng này của cô rất dụ người, hơn nữa đôi môi đỏ tươi như cánh đào rất muốn cắn một Trầm từ từ dán lại gần, đang muốn hôn cô, bỗng nhiên Ôn Vãn không khách khí ợ một cái đánh mất hình tượng.“…..” Tất cả hăng hái, lửa dục nhất thời của Hạ Trầm đều biến thành hư thỏa mãn dục vọng, hậu quả chính là hỏa khí bực tức vô cùng lớn, anh kéo chănquấn người thật chặt, đứng ở bên giường cười lạnh nói “Còn nói thêm một chữ, tối nay cô ngủ trong bồn tắm”.Anh xoay người đi, dây buộc áo choàng tắm chợt bị kéo lại.“Tôi____”Ôn Vãn tội nghiệp nhìn anh, quấn quấn dây buộc áo quanh ngón tay, giống như là sợ anh đi mất, qua mấy giây mới nhỏ giọng nặn ra mấy chữ “Tôi còn muốn uống nước”.Hạ Trầm nhìn cô một hồi, hai bàn tay nắm chặt lại rồi mở ra, cố gắng kiềm chế, cuối cùng cúi người hung hăng véo cằm cô, sức lực tuyệt không dịu dàng “Dám sai bảo tôi, cô là người đầu tiên đấy”.-Ngày hôm sau, đầu đau nhức như búa bổ làm Ôn Vãn thức tỉnh, mở mắt ra nhìn thấy cửa sổ lớn đang mở, vài tia nắng ấm áp tràn nhìn chằm chằm gian phòng hồi lâu cũng không nhớ nổi mình rốt cục đang ở đâu, chỉ thoáng qua mấy hình ảnh đứt đoạn, lần sau không nên uống nhiều rượu như vậy, cơ thể thật đau không muốn đứng cách bày biện gian phòng, Ôn Vãn rất nhanh liền phát hiện ra đây là khách sạn, đầu óc nhất tỉnh ra liền giật bắn ra khỏi hiện trên người mình không cơ hồ không mặc cái gì nhưng thân thể không mấy khó chịu, thật may không xảy ra chuyện gì. Nhưng tại sao mình lại xuất hiện nơi này?.Ở trong phòng tìm một hồi cũng không thấy quần áo của mình, Ôn Vãn không thể làm gì khác hơn là quấn chăn vào người, kéo cửa phòng ra thăm dò một chút. Trên ghế sa lon có một người đàn ông đang ngồi, chỉ có thể nhìn đằng sau, tóc ngắn, gọn gàng cùng bộ vai ngang rộng lớn, bộ dáng không cách nào xác nhận đang do dự ra ngoài luôn như vậy hay sao, người đàn ông chợt lên tiếng "Dậy rồi”.Ôn Vãn nghe âm thanh này quen tai, chờ đến gần vừa nhìnkhóe môi nhất thời kéo ra, người đàn ông đang ngồi trên ghế sa lon đang đọc báo không phải là Hạ Trầm thì là ai? Chỉ là tối hôm qua cô với anh ta hẳn đã tách ra rồi mà .Hạ Trầm từ tờ báo ngẩng đầu lên, lúc này Ôn Vãn mới phát hiện khí sắc anh không được tốt lắm. kéo chăn thật chặt “Quần áo của tôi đâu?”.“Giặt rồi”.Ôn Vãn ngước xem đồng hồ, trễ giờ làm rồi, cô phải thay đồ nhanh lên, vội vàng cầm điện thoại gọi cho phục vụ. Đợi cô làm xong, phát hiện từ đầu chí cuối Hạ Trầm cũng không để ý tới cô, giống như trong phòng chỉ có một mình anh, ngay cả cái liếc mắt cũng không buồn nhìn Vãn trực giáccó cái gì đó không đúng, không khí có chút ngồi trên ghế cách Hạ Trầm không xa, len lén liếc nhìn anh vài cái, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi “Tại sao tôi lại ở chỗ này”.Hạ Trầm chậm rãi nhìn sang, đáy mắt có mấy phần chế nhạo, tỉ mỉ gấp tờ báo đặt trên bàn, khóe miệng nhếch lên vài phần giống như cười mỉa mai “Quên? Thật đáng tiếc, nhưng mà không sao có thể ôn lại để bác sĩ Ôn nhớ lại một chút.”Cô nghe giọng điệu của anh có chút kỳ quái còn có vẻ thoại lý hữu thoại nữa câu nói có hàm ý khác , chẳng lẽ tối hôm qua xảy ra chuyện gì, cô không tài nào nhớ nổi, phải hỏi anh ta mới được “ Không phải tôi rước lấy phiền phức cho anh đấy chứ”.Hạ TRầm không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn Vãn bị anh nhìn có chút không tự nhiên, trước kia cô chưa từng uống rượu, hôm qua vẫn là đầu tiên uống say. Sau khi say cô có gây chuyện không cô không biết chính xác, ít nhất nhìn phản ứng Hạ Trầm bây giờ, có lẽ gây ra chuyện phiền phức nhiên Hạ Trầm cất giọng, bề ngoài cười nhưng bên trong không cười đới mặt với cô “ Tôi muốn hỏi trong quá trình làm việc cô luôn luôn đa nghi, đè nén nội tâm sinh ra chứng vọng tưởng”.Ôn Vãn bị anh nói, sửng sốt “Anh, có ý gì”.Hạ Trầm hừ một tiếng trong lỗ mũi “ Có phải chồng cô không thể thỏa mãn được cô cho nên ảo tưởng cô bị cường bạo? Tôi nghĩ ở phương diện này cô thật háo Ôn Vãn đỏ hừng hừng, tức giận hét “Hạ Trầm”.Hạ Trầm khẽ nghiêng đầu, vốn ngũ quan của anh thâm thúy lập thể khuôn mặt góc cạnh nhìn sâu sắc, thâm thúy cho dù lúc cười cũng làm người ta cảm thấy lạnh lẽo, huống chi hiện tại anh không cười, xem ra tối hôm qua xảy ra chuyện lớn rồi mới để anh tức giận như sự Ôn Vãn không nhớ được gì, cô cố gắng tâm bình khí hòa bình tĩnh, nhã nhặn, hòa giải nói “ Rốt cục là tôi đã làm gì, tôi hứa tôi sẽ chịu trách nhiệm với anh”.Hạ Trầm kéo kéo khóe môi, giật gật nhưng không trả lời ngay, không biết chuyện quá khó nói hay thật sự anh ta vẫn còn tức giận. Ôn Vãn đợi một hồi lâu mới nghe giọng nói lạnh lẽo “ Tối hôm qua cô gọi điện cho khách sạn, nói có người cưỡng gian cô, kết quả là quản lý khách sạn cùng an ninh xông vào___”.Ôn Vãn nghe được sắc mặt trắng bệch, chuyện này một chút ấn tượng cô cũng không có!Hạ Trầm nhớ tới những thứ này huyệt thái dương giật giật, ngực thở phập phồng, tối hôm qua người phụ nữ này nói muốn uống nước, anh chịu đựng tức giận đi đến tủ lạnh cầm một lon nước. Ai biết chân anh vừa mới bước đi, lập tức người phụ nữ này gọi điện cho khách chết người nhất chính là người phụ nữ này uống nước sặc lên quần áo của anh, không biết có phải cố ý hay không, tóm lại anh vừa cởi áo choàng tắm ra thay đúng lúc quản lý khách sạn cùng an ninh xông Trầm nở nụ cười sâu hơn một chút, từ từ đứng dậy đi hình cao to của Hạ Trầm đứng trước người cô, khẽ cúi người nhìn cô mỉm cười “ Cho nên nhờ bác sĩ Ôn ban tặng, họ Hạ tôi lần đầu tiên bị gán tội danh tên tội phạm cưỡng gian, thật là thú vị, tôi phải cảm ơn bác sĩ Ôn mới Vãn bị anh bức phải dựa vào vách tường phía sau, cười giả lả lắc đầu một cái “ha ha không cần khách khí”.Hạ Trầm tức muốn đến hộc máu, sống trên đời 35 năm lần đầu tiên trở thành tên tội phạm cưỡng quản lý kia vừa tới, còn chưa biết anh, la hét đòi báo cảnh nhanh gọi điện cho A Tước, rất nhanh đã giải quyết xong mọi chuyện, kết quả anh vừa trở về phòng đã thấy ai đó bao lấy chăn ngủ, hơn nữa còn dày vò anh cả Trầm không biết phải làm như thế nào, đại não nhất thời nóng lên. Anh vạn nhất cũng không nghĩ đến một nữ bác sĩ thanh cao, kiêu ngạo như cô khi uống rượu say vào như một nữ bệnh nhân tâm thần. Hạ Trầm tự nhủ “Chắc chắn cô ta đang trả thù mình”. Hạ Trầm muốn cười cũng không được, muốn nói cũng không xong, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Chết, đã chết?”Sau khi sững sờ qua đi, A Tước chỉ cảm thấy dở khóc dở cười, thì ra lối suy nghĩ của người phụ này vẫn không đuổi kịp tiết tấu của anh, khó trách những lời đáp lại đều kì kỳ quái quái. Nhưng mà anh ta cũng không cười, bởi vì những thứ này đủ để nhìn ra Ôn Vãn để ý Hạ Trầm bao nhiêu, thậm chí còn cảm thấy bộ dáng ngốc nghếch của người phụ nữ này cũng rất đáng ta ho khan một tiếng, vô cùng cẩn thận nói “Anh ba sẽ không chết, bác sĩ Ôn cô suy nghĩ nhiều rồi.”“Vậy thì vì cái gì mà ngay cả điện thoại anh ấy cũng không gọi cho tôi?” Thậm chí bên trong câu nói này còn lộ ra một chút uất Tước khẽ nhếch môi mỏng, bộ dáng kia giống như là Ôn Vãn lấy cái gì ra bức bách cũng sẽ liều mạng không chịu khuất phục. Cô hung hăng lườm anh ta, đã vậy người đàn ông xưa nay chất phác này còn thông thạo né sang chuyện khác “Không phải cô muốn đi gặp Lâm phu nhân đó sao, đồ đạc tôi đều chuẩn bị ổn thỏa hết rồi.”“......”“Anh ba nói, cấp bậc lễ nghĩa không thể thiếu, tôi đưa đồ xong thì sẽ rời đi, không quấy rầy các người.”Tư thái muốn đi gặp mẹ vợ ấy làm cho Ôn Vãn càng không thể nói gì thêm, mọi người không ở nơi này, qua tặng đồ để làm chi? Dùng sức đè lại gân xanh sắp đứt trên trán, cô nhẫn nại nói “Vậy anh nói cho tôi số điện thoại của anh ấy, tôi tự mình gọi tới.”A Tước khó xử cau mày “Bác sĩ Ôn, cô có gọi thì anh ba cũng không có cách nào nhận.”Ôn Vãn hoài nghi nhìn anh ta, cái gì gọi là không có cách nào nhận, vậy anh ta liên hệ với bọn họ bằng cách nào?A Tước sống chết không chịu nói thêm điều gì, Ôn Vãn cũng không trông cậy vào anh ta sẽ nói thẳng ra, lời này ít nhiều cũng có tác dụng làm cho cô thoải mái hơn, vì vậy nói “Được rồi, dù sao sau này Hạ Trầm ngàn lần đừng thấy hối hận.”A Tước nhìn bộ dáng nghiến răng nghiến lợi của cô, đáy lòng lặng lẽ đổ mồ hôi lạnh thay Hạ Trầm, chỉ sợ sau khi anh ta trở về, ngày trôi qua sẽ không quá tốt......-Sau đó đi gặp Lâm Hữu Trân, nửa năm rời đi này tâm tình của Ôn Vãn đã bình phục rất nhiều, cuối cùng có thể ôn hòa nhã nhặn đối diện với người mẹ đã từng vứt bỏ trước Lâm Hữu Trân bỗng nhiên trở về, gây cho cô chấn động không thể coi là nhỏ, khi đó dù cho như thế nào đều không thể tha thứ. Cộng thêm trong khoảng thời gian đó cô còn gặp thêm vài chuyện, tâm tình thật sự rất áp lực, đối xử với người khác và công việc đều quá mức gay sáng sớm Lâm Hữu Trân đã biết được tin tức cô về nước, đối với việc cô đến thăm liền vui sướng không thôi, sau khi ngồi xuống vẫn tiếp đón cô uống trà, trên bàn còn bày rất nhiều trà bánh.“Những thứ này đều là món con thích ăn khi còn bé.” Trên mặt bà rõ ràng có cảm xúc lấy lòng, đáy mắt còn có vài phần vô cùng cẩn Vãn nhìn đồ ăn trước mặt, màu sắc rực rỡ vô cùng đẹp mắt, khi còn bé điều kiện trong nhà không tốt, mỗi lần cha mua đồ ăn trở về cô đều kích động ôm hôn tới cha, tâm tình của cô lại nặng lẽ Lâm Hữu Trân cũng đoán được tâm tư của cô, vội dời trọng tâm câu chuyện đi “Chuyện của Hiển Thanh, mẹ đã nghe nói.”Ôn Vãn gật đầu “Hiện giờ anh ta đang nhận trị liệu, kỳ thật với anh ta mà nói lại là chuyện tốt.”Thấy Lâm Hữu Trân kì lạ không nói tiếp nữa, Ôn Vãn nghi ngờ nhìn bà một cái, lúc thấy bà ngẩng đầu lên một lần nữa thì hốc mắt đã đỏ “Tiểu Vãn, mẹ có lỗi với con. Những lời này mẹ luôn không có mặt mũi nói ra, nhưng nếu không nói, có lẽ cả đời con cũng sẽ không tha thứ cho mẹ.”Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm mẹ con hai người nói đến chuyện này một cách thẳng thắn, Ôn Vãn lựa chọn trầm mặc, còn Lâm Hữu Trân thì hơi có chút kích động “Khi đó mẹ còn trẻ tuổi, lòng tham hư vinh quá mạnh mẽ, một lòng hướng tới cuộc sống giàu có an nhàn, mẹ sợ khổ......”Nói đến đây chính bà cũng nghẹn lời, nhìn sắc mặt Ôn Vãn, không phát hiện ra có điểm nào không thích hợp mới tiếp tục nói “Khi đó mẹ nghĩ là, chờ mẹ yên ổn một thời gian sẽ đón con qua. Sau khi mẹ làm lao động xuất ngoại, nơi đầu tiên phục vụ chính là nhà họ Chu, cha của Hiển Thanh đối đãi với mẹ vô cùng tốt, rồi sau đó, hai người chúng ta ở cùng một chỗ.”Bà dừng một chút, khó khăn nuốt nước miếng một cái, những lời tiếp theo vô cùng khó khăn mới bật ra khỏi miệng “Ông ấy đối xử với mẹ rất tốt, nhưng mà chỉ có một yêu cầu, sau khi kết hôn không thể có đứa nhỏ. Ông ấy rất thương Hiển Thanh, bởi vì bình thường ông ấy có quá ít thời gian để chăm sóc cho cậu ấy, cho nên mới dùng yêu cầu này để hà khắc với chính mình. Mẹ, mẹ không thể đón con qua, thậm chí cũng không dám nói cho ông ấy biết sự tồn tại của con.”Lâm Hữu Trân nói vô cùng cẩn thận, nói đến nói đi cũng biết là lấy cớ cho sự ham mê hư vinh của mình, sợ Ôn Vãn tức giận, càng sợ trong lúc tức giận cô sẽ sập cửa rời đi. Nhưng cô chỉ im lặng ngồi ở đó, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng chưa từng thay Hữu Trân nói xong, ngược lại càng thấy không yên “Tiểu Vãn, thật ra không có một ngày nào mẹ không nhớ đến con. Lúc mẹ ở cùng một chỗ với Hiển Thanh, những lời tán gẫu đều nhắc đến con.”“Hiển Thanh quá hướng nội, cho nên mẹ mới dám nói với cậu ấy mọi thứ. Cậu ấy không thường nói chuyện, chỉ biết nghe, mẹ nấu cho cậu ấy món ăn mà thường nấu cho con ăn, mua đồ chơi con thích cho cậu ấy, kể những câu chuyện cổ tích mà con thích nghe cho cậu ấy, kể lại những chuyện mà hồi bé con thường làm, còn miêu tả bộ dáng của con cho cậu ấy nghe. Mẹ mang những gì nợ con, đều bù lại trên người cậu ấy, nhưng mà trong lòng vẫn không được giải thoát, mỗi ngày mẹ đều nhớ đến con -”Thì ra là thế, có lẽ cô ảnh hưởng đến thời thơ ấu của Chu Hiển Thanh quá sâu, cho nên anh ta mới có thể bệnh hoạn chấp nhất với cô như vậy. Trong lòng không phải không có dao động, nhưng Ôn Vãn vẫn không biết nên đáp lại như thế nào, cho dù đã từng khuyên bản thân mình nên tha thứ, đời người cũng chỉ vài chục năm ngắn ngủi, nói thế nào đi chăng nữa đây cũng là người thân cuối cùng của chữ đến bên miệng lại không thể nào nói ra chữ ,“Mẹ mẹ” Hai chữ này đối với cô mà nói là rất xa Hữu Trân nâng tay che mặt, cúi đầu khóc nức nở “Mẹ biết không thể bù lại, mặc kệ mẹ có làm cái gì, những đau khổ mà mấy năm nay con nếm qua đều không thay đổi được. Hơn nữa bởi vì quan hệ của mẹ, mới làm cho cho Hiển Thanh trở nên như vậy...... Mẹ thật sự xin lỗi con, tiểu Vãn, nhưng mà mẹ vẫn hy vọng lúc mẹ còn sống con có thể tha thứ cho mẹ.”Lâm Hữu Trân khóc đến không thở ra được, như vậy thật sự rất khó coi, Ôn Vãn cầm khăn tay đưa cho bà. Lâm Hữu Trân nắm tay cô không buông lỏng, nói “Tiểu Vãn, trong lòng con còn oán mẹ đúng không? Mấy năm nay, thậm chí nửa năm con rời đi này, mỗi ngày lương tâm mẹ đều bất an, không lúc nào được sống yên ổn. Thậm chí mẹ cũng không dám ngủ, mỗi buổi tối đều mơ thấy cha con.”“Mấy năm nay, mẹ vẫn thường mơ đến ông ấy sao?” Ôn Vãn hạ mắt nhìn ngón tay của mình, như thể nỉ non nói ra, “Những năm mới lớn, mỗi ngày con đều mơ mẹ thấy cùng cha. Mỗi ngày đều hy vọng đây chính là giấc mộng, khi tỉnh lại thì cha vẫn còn sống, mẹ cũng vẫn còn ở đây.”Lâm Hữu Trân nghe những lời này, tim như bị đao cắt, bà biết trong lòng con gái có oán hận, dù cho ai đã trải qua những chuyện này, cũng không thể tùy tùy tiện tiện nói mấy câu là có thể tha thứ. Bà càng thêm nghẹn ngào, lại không có mặt mũi nào nói ra được câu xin tha thứ một lần Vãn nhét khăn tay vào trong tay bà, tự nhiên lại cười “Sau này từ từ nhận ra sự thật, mẹ thật sự không cần con nữa, cha cũng không có khả năng sống lại, người con có thể dựa vào, chỉ còn có chính mình.”Lâm Hữu Trân nghe xong những lời nói của cô mà mặt nóng bừng, đến một chút ý tứ chỉ trích bà Ôn Vãn cũng không có “Hận cũng hận qua, cũng không có thời gian suy tính về những thứ này. Con muốn cố gắng học tập, muốn học để trở nên hiểu chuyện, đã bị bức bách mà phải trưởng thành sớm, những thứ muốn học nhiều như vậy, làm sao còn có thời gian hận mẹ? Sau đó mấy năm, con cũng sắp không thể nhớ nổi bộ dáng của mẹ rồi......”Lời này không thể làm cho Lâm Hữu Trân dễ chịu hơn, ngược lại hốc mắt càng thêm chua xót “Tiểu Vãn.”Ôn Vãn thở dài “Giống như hiện tại, con cũng không hận mẹ, nhưng muốn nói tới cảm tình, nhiều năm trôi qua như vậy, thật sự rất khó để không có chút ác cảm nào.”Khi đó rời khỏi Thanh Châu mang theo vô vàn cừu hận, rồi khi trở về, sau khi buông bỏ khúc mắc tâm tình trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, ngay cả cuộc sống đều dường như trở nên nhẹ nhàng hơn không việc bắt đầu tiến hành đâu vào đấy, chuyện vui vẻ nhất là mỗi tuần cùng Tiêu Tiêu đi làm kiểm tra cho thai nhi và tham gia lớp học làm mẹ. Những người khác đều là hai vợ chồng, chỉ có các cô là hai người phụ nữ đi cùng gian lâu, những cặp vợ chồng xung quanh đều nhìn hai cô với ánh mắt quái dị, Tiêu Tiêu nghẹn cười, luôn trêu ghẹo sau lưng “Sẽ không phải nghĩ hai ta là kiểu đó đấy chứ?”Ôn Vãn cũng cười, ôm cô hôn một cái “Vậy hãy để cho họ nghĩ vậy đi.”Tiêu Tiêu lắc lắc đầu, nhưng khóe miệng cũng không che dấu được ý cười “Nghe nói về sau Hạ Uyên cao hứng đến hỏng rồi, ngay cả việc mình mang thai anh ấy cũng không cảm thấy an toàn, cậu nói tại sao lại có người đàn ông không đáng tin cậy như vậy.”Thật sự Ôn Vãn không tưởng tượng ra được Hạ Uyên lại có ham muốn chiếm giữ mạnh mẽ như vậy, phối hợp đưa ra kết luận “Thật sự không đáng tin cậy, cậu đều đã béo thành như vậy rồi, đáng lẽ anh ta phải tăng lòng tin ở cậu mới đúng chứ.”Tiêu Tiêu sửng sốt, lúc này mới hiểu được cô bạn đang trêu trọc cô, hung hăng trừng mắt liếc cô một cái “Lúc cậu mang thai nhất định mình sẽ chụp được tấm ảnh mà cậu béo nhất!”“Cám ơn, nhất định lúc mình béo nhất cũng sẽ không vượt qua được cậu.”“Cậu biết được sao? Mình cảm thấy nhất định Hạ Trầm sẽ nuôi cậu thành heo.”“......”Hai người vẫn giống như trước kia, vô tâm vô phế cười hi hi ha ha. Dường như tâm tình Tiêu Tiêu không chịu nhiều ảnh hưởng khi Hạ Uyên không ở bên cạnh, nhưng mỗi khi Ôn Vãn nhìn thấy cô thất thần khi nhìn vợ chồng người khác ở khoa phụ sản, trong lòng vẫn thấy khó thấy may mắn vì chính mình đã trở lại, chỉ sợ đời này thời khắc gian nan nhất của Tiêu Tiêu cũng chính là hiện tại, đây là chị em tốt nhất của cô, nếu bởi vì Hạ Trầm mà bỏ lỡ, nhất định sau này cô sẽ hối hận áy nhiên Ôn Vãn có phần hiểu ra ý tứ của Hạ Trầm, có lẽ lúc trước không phải là muốn giam cầm cô, mà chính là đặt mình vào hoàn cảnh của cô để suy nghĩ cho cô, không hy vọng sau này cô mang theo tiếc đàn ông này, thật sự là để cho cô phải tức giận lại luôn không thể nổi giận được.
Hôm nay bác sĩ Ôn có chút kỳ quái, bình thường rất có thần khí vậy mà hôm nay có chút mất tập trung, y tá nói chuyện với cô phải gọi mấy lần mới có phản ứng. Ngay cả Hạ Đình Diễn luôn trầm mặc cũng phải nhìn cô mấy Đình Diễn quan tâm hỏi cô nhưng trong giọng nói vẫn lạnh nhạt “Mắt bác sĩ quầng thâm hết rồi”.Ôn Vãn sững sờ, mất hồn giơ tay lên sờ sờ hốc mắt, Hạ Đình Diễn thu lại các phản ứng của cô vào trong mắt, không nhịn được chế nhạo nói “Tối hôm qua, không phải là ở với chú ba của tôi chứ?”Đứa trẻ này cuối cùng cũng có cảm xúc, trừ bỏ lúc đối mặt với Hạ Trầm nóng nảy, dễ giận thì bình thường đối với người nào cũng lạnh lùng. Ôn Vãn nghĩ đến ngày hôm tạm biệt Hạ Trầm ở công viên, đoán chừngcậu nhóc này sẽ không thoải mái cũng không muốn giải thích, tiếp tục ghi chép “Chú hai của cậu muốn cậu xuất viện, đại khái thủ tục rất nhanh sẽ làm xong.”Hạ Đình Diễn nhíu mày một cái , nhìn cô chằm chằm không lên Vãn dừng lại, cất bút máy vào trong áo blouse trắng, đi tới trước giường bệnh cười cười nói “Sao vậy, về nhà không vui sao?”Hạ Đình Diễn vẫn không nói lời nào, ánh mắt tiếp tục trở lại với cuốn sách cầm trên Vãn thở dài, cúi người sờ sờ mái tóc mềm trên đỉnh đầu cậu. Đôi khi cậu nhóc này thật sự không đáng yêu, rõ ràng là luôn la hét phải về nhà, hiện tại được xuất viện rồi lại lộ ra dáng vẻ miễn cưỡng, cô có chút không hiểu nổi.“Nếu như cậu không để ý, về sau có thể gọi điện cho tôi, chúng ta là bạn bè”. Cô không nhịn được nói câu này, có lẽ bởi vì Hạ Đình Diễn làm cho cô quá đau này Hạ Đình Diễn mới nhìn cô lần nữa “Tôi nghĩ là cô đang gạt tôi”.Ôn Vãn bất đắc dĩ cười ra tiếng “Cậu nhóc, tâm quá đề phòng cũng là một chuyện tốt”Hạ Đình Diễn nhìn cô chằm chằm mấy giây, chợt nóng nảy hất tay của cô ra. Ôn Vãn vẫn có chút không quen với tính khí thất thường của Hạ Đình Diễn, xoay người muốn đi, bỗng nhiên nhớ lại cái gì. Cô từ trong túi tiền cầm một vật, thần thần bí bí giữ lại trong lòng bàn tay “Đưa tay ra”.Hạ Đình Diễn không nhịn được nhìn cô.“Thế nào sợ tôi chọc ghẹo cậu?”. Ôn Vãn híp híp mắt, cố ý khiêu khích nói “Nếu cậu sợ thì thôi vậy, không ngờ cậu to lớn mà gan nhỏ như vậy ___”Nghe vậy Hạ Đình Diễn khó chịu, dù sao ở tuổi này bất kể cậu trai nào cũng háo thắng, Hạ Đình Diễn cũng vậy. Cậu tức giận mở tay ra, hất cằm trừng Ôn Vãn “Tôi không phải đứa bé”.Ôn Vãn bị bộ dáng này của Hạ Đình Diễn chọc cho buồn cười, vật trong tay đặt nhè nhẹ ở lòng bàn tay cậu “Cho cậu”.Hạ Đình Diễn thấy rõ vật trong lòng bàn tay, nhất thời cặp mắt trợn tròn.“Tôi không biết cậu thích gì, cho nên cố ý hỏi chú hai của cậu, anh ta nói khi còn bé cậu rất thích ăn cái này, bây giờ rất khó tìm cũng may là tìm được”.Khi Hạ Đình Diễn còn bé thì có một loại kẹo, bao bì không tinh tế nhưng có một mùi vị rất đặc biệt. Mùi vị đó khiến cho cậu nhớ đến lần Hạ Phong trở về nhất định sẽ mang về cho cậu một bịch kẹo loại lớn. Mỗi lần cậu khóc thì bố sẽ dỗ cậu bằng loại kẹo kể từ khi bố qua đời, không ai quan tâm cậu khóc hay không khóc. Mà trên thị trường loại kẹo này cũng ngày càng ít hầu như là không mua Đình Diễn nhìn Ôn Vãn có mấy phần xúc động, cậu trầm mặc hồi lâu, rồi cất giọng khàn khàn “Tại sao cô đối với tôi….tốt như vậy”.Người đang trong thời điểm yếu ớt, có một chút ấm áp liền trở nên phóng đại, cho nên giờ phút này Hạ Đình Diễn cảm nhận được yêu thương. Dĩ nhiên Ôn Vãn biết tâm lý cậu, đến bên cạnh giường, trong lòng chợt có chút chua sót “Cho dù mất đi người thân, cậu cũng phải sống tích cực, lạc quan, tin tưởng bản thân, có vậy bố cậu mới vui vẻ. Có những chuyện cậu không nên cố Đình Diễn nhìn cô sâu sắc, khóe môi giật giật, mở miệng “Tôi sẽ nhớ cô”.Ôn Vãn bị lời nói đột ngột của cậulàm ngẩn ra, một giây kế tiếp chợt bị ôm vào trong ngực. Bờ vai của cậu gầy yếu, trên quần áo nồng nặc mùi sát trùng, da thịt ở cần cổ cũng lạnh lẽo. Ôm vào thật sự không thoải Ôn Vãn dừng lại giữa không trung, mặc dù Hạ Đình Diễn mới 16 tuổi nhưng thân thể vô cùng phát triển, cho dù là chiều caohay tâm trí đều trưởng thành hơn so với bạn cùng tuổi. Cô sửng sốt hồi lâu, lúc này mới chần chờ vươn tay cố thoải mái mà chụp bả vai cậu “Nghĩ tới tôi thì gọi cho tôi, không phải là tôi đã cho cậu số sao?”Hạ Đình Diễn không đáp lại cô, chỉ ôm cô rất chặt, Ôn Vãn thử mấy lần cũng không thể đẩy biết cách bao lâu, cửa phòng bệnh bị ai đó khẽ đẩy ra, cho dù tiếng động rất nhỏ nhưng cũng đủ gây chú ý cho hai người. Ôn Vãn quay đầu lại liền nhìn thầy khuôn mặt lạnh nhạt của Hạ Trầm, anh cứ như vậy đứng ở cửa lạnh lùng nhìn hai người, đáy mắt có ít thứ cuồn cuộn nhưng không cách nào đọc lần Ôn Vãn đơn độc đối mặt với Hạ Trầm đều cảm thấy có rất nhiều lời muốn nói nhưng cũng cảm thấy không có lời nào để nói. Giống như tối hôm qua, cô cảm thấy nên nói chút gì với Hạ Trầm, nhưng trong đầu tổ chức thật lâu, cũng vẫn như cũ không tìm lời nói thích hợp để cùng Hạ Trầm ở miệng trước “ Tỷ lệ xuất viện của Đình Diễn là bao nhiêu”?Ôn Vãn nhìn anh một cái, trong tay người đàn ông này là điếu thuốc lá, làn khói xám trắng bay lượn lờ, cảm thấy khuôn mặt anh hơi mơ hồ nhưng vẫn nhìn ra được đôi mắt thâm trầm và lòng dạ tràn đầy tính Đình Diễn bị đưa vào bị đưa vào bệnh viện có phải do Hạ Trầm cố ý hay không, đại khái là trong lòng Ôn Vãn đã có đáp án. Chỉ là chuyện Hạ gia xem ra quá phức tạp, căn bản là cô tài nào can thiệp được, huống chi bây giờ còn có Hạ không muốn như con thiêu thân lao vào lửa, chỉ có thể hết sức bảo vệ Hạ Đình Diễn. Ngoài phạm vi công việc ra, cô không nên quan tâm chuyện ngoài lề.“Bây giờ người của Hạ gia muốn Hạ Đình Diễn xuất viện, tôi chỉ căn cứ bệnh tình của cậu ấy tiến triển ra sao mà đáp ứng yêu cầu Hạ gia các anh, cuối cùng muốn xuất viện hay không còn tùy thuộc vào ý kiến của Hạ Đình Diễn nữa”. Cô vừa nói mấy câu liền không nhịn được cau mày “ Đừng có hút thuốc ở phòng làm việc của tôi”.Hạ Trầm nhíu mày nhìn cô, khóe miệng tràn ra ý cười “ Cố Minh Sâm không hút?”.Ôn Vãn hít sâu một hơi, từ ngăn kéo tầng cuối cùng lấy ra cái gạt tàn pha lê mới tinh đặt ở trước mặt anh. Khóe miệng Hạ Trầm cười sâu hơn, đem phần dư còn lại của thuốc lá ấn thật sâu vào gạt tàn cho tắt hẳn “Thì ra anh ta chưa bao giờ tới phòng làm việc của cô”.Mỗi lần bị con người này nhìn Ôn Vãn không sao chịu được, cũng không muốn so đo với anh ta “Bệnh tình của Đình Diễn vốn không nghiêm trọng, bình thường nên nói chuyện nhiều với cậu ấy một chút”.Cũng không biết Hạ Trầm có đang nghe hay không, khẽ hạ mí Vãn suy nghĩ một chút, vẫn là nói “ Hạ Đình Diễn chỉ là một cậu bé mới 16 tuổi”.Hạ Trầm giương mắt nhìn cô, cười cười “Thì sao?”.Ôn Vãn cũng không biết phải nói như thế nào để cho Hạ Trầm hiểu, dứt khoát bỏ qua đề tài này. Cô chợt nhớ lại tối hôm qua bà Trần giao nhiệm vụ mai mối. Không cần nghĩ cũng biết con người anh như thế nào, giới thiệu cho anh giống như giao người người cho hố tối hôm qua không biết Chu Nhĩ Lam có phải cố ý thử dò xét cô và Hạ Trầm không mà thêm dầu vào lửa nói một câu “Dù sao chỉ là tiện tay, con giúp bà ấy hỏi một chút, tốt nhất là hẹn gặp luôn. Con mở miệng vị Hạ tiên sinh kia nhất định đồng ý, không phải cậu ta muốn cảm tạ con sao?”.Ôn Vãn bị mấy bà phu nhân nhìn chằm chằm, cộng thêm Cố Minh Sâm đang ở bên cạnh ôm cánh tay xem kịch vui, cô không thể làm gì khác hơn là đồng nhưng thời điểm mở miệng với người đàn ông này thật Trầm thấy cô nhìn mình chằm chằm vào mình mất hồn, khẽ nghiêng người “Cô nghĩ gì đấy?”.Ôn Vãn phục hồi lại tinh thần, phát hiện hai người đứng quá gần, vội vàng dựa vào sau thành ghế, nhỏ giọng ho khan nói “ Cái đó…anh có rảnh không?”.Hạ Trầm không rõ chân tướng mà nhìn cô, Ôn Vãn không được tự nhiên, sờ mũi một cái, cô cảm thấy nếu mình nói chuyện này sẽ bị anh ta bóp chết mất.“Muốn cầu cạnh tôi?”. Hạ Trầm liếc mắt một cái liền nhìn ra, mặc dù anh chỉ mới quen biết Ôn Vãn không lâu, nhưng tính tình cô anh đã đoán được tám chín Vãn nhìn anh thật lâu, cuối cùng vẫn là bỏ đi cái ý định ngu ngốc này “Không có việc gì”.Mới vừa rồi là bộ dáng thất thần không giống như là không có chuyện gì. Hạ Trầm không tiếp tục hỏi, nhìn chằm chằm cổ tay cô đang lúc nhìn đồng hồ. Ôn Vãn để ý đến ánh mắt của anh, liền nhanh chóng đẩy đồng hồ vào trong tay này Hạ Trầm mới thu hồi tầm mắt “Tôi đi trước”.Ôn Vãn thở phào nhẹ nhõm, ai biết đi tới của người đàn ông này quay trở Vãn trừng mắt nhìn anh, Hạ Trầm ngày càng đến gần, cư nhiên trực tiếp vòng qua bàn làm việc, cuối cùng cúi người đặt hai tay lên hai thành ghế. Thái độ anh rất kỳ quái, giống như có chuyện muốn nói nhưng lại rất khó mở Vãn trừng mắt nhìn hắn lại nghe hắn nói “Đình Diễn rất lệ thuộc, đừng dung túng nó quá”.Giống như Ôn Vãn có chút hiểu ý tứ của anh, lại giống như là không hiểu, nhưng bây giờ người đàn ông này cách mình quá gần, có thể nhìn thấy hàng lông mi dày đen thật đẹp của anh, cô chỉ có thể gật đầu thật nhanh một Trầm cũng không đứng dậy, trầm trầm nhìn cô, cuối cùng nhếch môi nở nụ cười “Cô khẩn trương”.Ôn Vãn nuốt nước bọt một cái “Anh cút đi”.Một người phụ nữ bị một người đàn ông như vậy nhìn chằm chằm, lại còn đẹp trai…Nếu không khẩn trương thì không phải là phụ nữ nữa Trầm đưa tay nâng cằm cô, tiến sát gần cô thêm mấy tấc “Mới vừa rồi muốn nói chuyện gì? Tôi sẽ cho cô cơ hội nếu như không nói…Tôi không ngại dùng một vài thủ đoạn nhỏ để cô há mồm đâu”.Ngón tay anh hơi lạnh nhẹ nhàng lướt qua đôi môi mềm mại của cô, dừng một chút sờ một cái “tư vị nơi này, tôi còn rất hoài niệm”.Ôn Vãn không ngờ anh sẽ dùng thủ đoạn này để ép cô, mấu chốt là cô nên nói thế nào đây. Mắt thấy anh càng ngày càng gần môi cô, sóng mũi đã chạm đến chóp mũi người Ôn Vãn nóng lên, đứng ngồi không yên, không thể làm gì khác hơn là vội nói “ Có người muốn nhờ tôi giúp anh mai mối”.Hạ Trầm không tiến gần nữa, chỉ là Ôn Vãn cũng khôngdám nhìn, cô có thể cảm thấy hô hấp của người đàn ông này đang tăng thêm, khẽ ghé mắt còn có thể nhìn thấy tay đặt trên thành ghế hiện rõ cả mạch chừng là chọc điên anh ta Vãn nhỏ giọng lầu bầu nói “ Tôi cũng cảm thấy lời đề nghị này nhạt nhẽo, cho nên mới vừa rồi không có hỏi anh, tôi sẽ nói lại với bà ấy”.“Cô cảm thấy tôi rất thiếu phụ nữ?”. Hạ Trầm chợt mở miệng, nhẹ nhàng khoan khoáihơi thở ngứa ngáy tê têphất qua khóe môi Ôn lo lắng ngẩng đầu nhìn anh, vừa đúng nhìn thấy đôi môi khẽ phiếm lạnh lẽo hai mắt âm trầm, cô còn chưa mở miệng, Hạ Trầm chợt nở nụ cười thật đẹp, "Cô Ôn, lại nói. . . . . . Tối hôm qua cả đêm tôi đều nhớ cô."Lời này thực sự quá rồi, giọng nói còn có một chút ma lực, mị hoặc , toàn thân Ôn Vãn cũng cứng ngắc thẳng băng, ngón tay gắt gao thủ sẵn ghế da, cô rất nhanh lấy lại tinh thần, nhếch khóe môi châm biếm "Hạ Trầm,cái này có tính là quấy rầy không!""Bác sĩ Ôn không phải cũng học Tâm Lý Học sao, chỉ là tìm cô hàn huyên một chút, tôigiống như có cái gì không đúng sao, bao nhiêu tiền một giờ, tôi sẽ trả. Hạ Trầm bình tĩnh nói, nếu như không phải làtư thế này có vấn đề, chắc người khác sẽ tin rằng lời nói này là sự Vãn cắn môi một cái, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là thật mềmgiọng nói, bị anh làm tức đến đầu đau, cố tình đẩy anh vài cái mà chẳng ăn thua, quyết định dụ dỗ anh " Anh đứng dậy trước đi ." Hạ chìmchậm rãi lắc đầu một cái "Cô không phải muốn biết, đêm qua tôi nghĩ cô đang làm gì?”.
Nàng tên Ôn Vãn, là một bác sĩ tâm thần, chồng nàng là Cố Minh Sâm, cuộc hôn nhân của hai người đang trên dốc đổ vỡ. Anh ta khẩn khiết đòi li hôn với nàng, trước đó hai người luôn ở riêng suốt thời gian dài. Và nàng sẽ đáp ứng nhu cầu của anh ta không chỉ để giải thoát cho anh ta mà cũng để nàng được tự do. Để hai người có cuộc sống riêng thực sự không liên quan đến nhau. Hôm đó khi ở bệnh viện Ôn Vãn được chủ nhiệm Mạnh Hành Lương gọi tới giao cho cô một vấn đề cực lớn. Bệnh nhân lần này là người có gia thế khủng, gia đình có thế lực lớn, địa vị cao, nếu như cô không chữa khỏi bệnh cho người đó thì cô sẽ phải chịu hậu quả nặng nề. Nhận cũng không được mà từ chối cũng không xong. Thật khó cho cô quá, tất cả là do tên chủ nhiệm đó lôi cô đi gặp người bệnh nhân đó, là cậu bé chừng mười sáu tuổi, trắng trẻo nõn nà, nhìn rất đơn thuần lễ phép, ba mất khi còn nhỏ, mẹ thì theo trai không chút tin tức bỏ cậu lại với ông nội. Ông ta hết sức thương yêu đứa cháu nhỏ bệnh tật và mong có thể chữa khỏi. Thật tội nghiệp đứa trẻ đó khi tuổi còn nhỏ đã mắc chứng bệnh như vậy.
câu chuyện hồ đồ